08/04/2012

Những ngày thường đã cháy lên*

Bùi Minh Quốc

Cái ác, nếu được ý thức không phải với một

thái độ ghê tởm, sẽ chỉ đẻ ra cái ác lớn hơn.

DOSTOIEVSKI

Lời tác giả:

Chỉnh đốn Đảng là một cuộc chiến đấu gian truân và quyết liệt nằm trong cuộc chiến đấu khổng lồ chống lại tất cả những gì đã cũ kỹ hư hỏng để tạo ra những cái mới mẻ tốt tươi mà Chủ tịch Hồ Chí Minh đã dặn rõ trong di chúc. Để giành thắng lợi trong cuộc chiến đấu khổng lồ này cần phải động viên toàn dân, tổ chức và giáo dục toàn dân, dựa vào lực lượng vĩ đại của toàn dân.

Bài thơ này tôi viết xong ngày 19.08 năm 1988, đăng lần đầu tiên trên báo Đồng Khởi, cơ quan của Đảng bộ tỉnh Bến Tre. Tiếp đó báo Minh Hải, cơ quan của đảng bộ tỉnh Minh Hải (gồm Cà Mau và Bạc Liêu ngày nay), tạp chí Đối Thoại cơ quan của Hội Văn nghệ tỉnh Cửu Long (gồm An Giang và Trà vinh ngày nay), tạp chí Đất Quảng, cơ quan của Hội Văn nghệ tỉnh Quảng Nam – Đà Nẵng (gồm TP Đà Nẵng và tỉnh Quảng Nam ngày nay) đăng lại.

Kính nhờ các trang web công bố lại một lần nữa bài thơ tôi viết cách đây 24 năm để phục vụ việc thực hiện di chúc của Hồ Chủ tịch, trân trọng cám ơn.

BÙI MINH QUỐC

 

Không có ai

Không có ai

Có thể ngẩng nhìn trời

Bình tâm mỗi sáng

Khi những thằng đểu còn trong Đảng

Không có ai

Không có ai

Yên nghỉ đời đời

Hồ Chí Minh

Trần Phú

Minh Khai

Mắt các người làm sao nhắm được?

Những người lính vô danh

Những người mẹ vô danh

Đã ngã xuống những nẻo đường dằng dặc chiến tranh

Mắt các người làm sao nhắm được

Xương máu các người đã nhào nên đất nước

Từ dưới mồ trừng mắt nhìn lên:

Ai đổ máu xương cho Đảng cầm quyền?

Khi bọn đểu còn trong Đảng

Ai có thể bình tâm mỗi sáng?

Chừng nào còn một kẻ quyền uy

Nghênh ngang lâu đài phía nam vi-la phía bắc

Bước lên bục cao rao giảng trơn lì

Về sự quên mình cho dân cho nước

Đất nước thêm một lần ô nhục

Chừng nào còn một kẻ quyền uy

Nhấc điện thoại đổi đen thành trắng

Bước lên bục cao rao giảng trơn lì

Về dân chủ

Đất nước thêm một lần khốn khổ

Đồng chí - tiếng ấm nồng máu đỏ

Sao có lúc vang lên lạnh rợn thế này?

“Đồng chí!” – dao đã nằm ém nhẹm dưới lòng tay

Mưu mô đã xong

và mọi ngả đường đã giăng cạm bẫy

Khí trời khí trời mỗi ngày ta thở

Bị ô nhiễm bởi bao lời dối trá

Phổi ta nám rồi… ta dẫu có làm sao

Nhưng lũ trẻ, trời ơi, lũ trẻ

Chúng lớn lên sẽ hít thở thế nào

Nếu dối trá vẫn chồng lên dối trá!

Khi bịp bợm còn vung muôn trò xiếc vô hình

Khi ngu dốt còn kết thành thế lực

Tấm thẻ-đỏ-tim-tôi còn thét lên trong ngực

Tiếng thét hãy vang xa rung chuyển thế gian này!

Ta đau sự nghiệp này

Hơn hết mọi niềm đau

Thưa Mẹ

Đau cùng cực như đất trời vò xé

Như thuở nào quằn quại Mẹ sinh con

Suốt một đời bạc tóc dưới mưa bom

Mẹ lầm lũi đào hầm nuôi Cách mạng

Con xin nói

Với tất cả tấm lòng và lương tri cộng sản

Mẹ chẳng phải đảng viên

Nhưng mẹ có tấm thẻ-đỏ-trái-tim ròng ròng máu ứa

Chính Mẹ chứ không ai

Mẹ phải nắm quyền

Hỏi tội những thằng thẻ đỏ tim đen!

Đà Lạt 19.8.1988

B.M.Q.

________________

*Mượn tên một cuốn tiểu thuyết của Xuân Cang.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN