19/11/2012

Hãy vì dân vì nước, một chút thôi, làm ơn!

Hà Văn Thịnh

Tháng 11 là tháng của rất nhiều biến động: Hậu quả lùng nhùng của thất vọng, buồn phiền từ Hội nghị 6, nối tiếp qua cái sự lòi đuôi dốt nát, ỡm ờ của vô số cái sai; chuyện bầu cử của Mỹ; Đại hội 18 của TQ; năm hết tết đến, giá cả đang thi nhau chơi trò đuổi bắt quyết liệt đến mức làm thủng to, thủng đến trống không cái túi của hàng triệu người nghèo; quan chức thì nói đâu sai đấy, đề ra cái gì lòi dốt ra cái đó; ngày nhà giáo mà tôn vinh “ưu tú”, “nhân dân” cho tinh quan là quan (, 17.11.2012) trong khi nền giáo dục nát như tương, hàng triệu giáo viên chẳng hiểu tôn vinh “quan giáo dục” để làm gì – chẳng lẽ các quan được tặng thưởng danh hiệu “nhà giáo ưu tú” vì đã làm rách nát nền giáo dục nước nhà sao? Chẳng lẽ các vị không nghĩ đến 2 giáo viên đang phải chịu bao khó khăn, vật lộn, gian nan với sóng dữ của biển trời, cái độc ác và hung hiểm của lũ bành trướng, để dạy chữ cho trẻ em Trường Sa sao?...

Chẳng biết trên thế giới này có Quốc hội nào có nhiều chuyện cười chảy ra nước mắt như Quốc hội của mình không? Nào là Vinashin, Vinalines, nào là nợ xấu khó đòi cả triệu ngàn tỷ... mà chẳng có lấy một giải pháp khả thi, cứ vòng vo, né tránh, đánh trận giả như thể hồi tam quốc vòng vo cách đây 2.000 năm; nào là khắp nơi nói “nhóm lợi ích” mà mất cả năm trời chẳng biết những cái nhóm đó có mặt mũi giống với con gì hay giống kẻ “tự trọng X” nào; nào là nghị sĩ chất vấn thì bộ trưởng thách để quên số liệu ở nhà, “thích” thì đến đó... cho chộ (!); nào là gà lậu chở có tầng có lớp nhưng “quyết tâm” đến năm ... 2013 mới dẹp xong, làm cho dân không hiểu nổi công an, biên phòng, hải quan, quản lý thị trường sinh ra để làm gì; nào là giữa nghị trường “bày cho nhau” rằng nghị sĩ muốn ăn thịt gà phải hỏi trước đó là gà thật hay gà lô; nào là đến bệnh viện, nếu dân có buộc phải đưa phong bì thì chụp ảnh, làm hồ sơ gửi cho Bộ trưởng Y tế – cứ như thể Bộ trưởng ăn rồi ngồi chơi chỉ đọc (không đọc) hàng triệu cái nỡm trò đời ba láp hành bệnh nhân mà bệnh viện mô cũng có; nào là đưa cả chuyện từ chức vào Hiến pháp – chẳng khác gì nói, đưa việc quét, thu gom rác làm sạch lòng lề đường vào Hiến pháp (!). Đại biểu QH mà không phân biệt nổi thế nào là Hiến pháp thì làm sao soạn luật cho đúng, cho ít sai?...

Nói có sách, mách có chứng – xin dẫn ra đây những cái title của những bài báo nhức nhối trên báo LỀ PHẢI nói rõ rành rành, nhưng Quốc hội cứ làm ngơ coi như không biết, chỉ trong hai ngày thôi (16 và 17.11.2011).

Trung Quốc biến tàu chiến thành tàu hải giám (TN); Nếu Quốc hội có cơ quan giám sát độc lập, vụ Vinashin đã không xảy ra (LĐ); Hơn tám nghìn lao động Vinashin bị nợ bảo hiểm xã hội (TP); Chống tham nhũng như đánh trận giả (PNTP); Để chính sách không bị “mưa đá dư luận” (SGTT); Xử phạt xe không chính chủ: Khi người dân bị thí điểm (DV); Một bản tái định cư ở Sơn La 23 năm chưa có điện (TTXVN); Vàng nội đắt hơn vàng ngoại gần 4 triệu (KP – báo của Sở KHCN TP HCM); Thưa Quốc hội, nhiều chuyện dân không làm được... (SGTT); Tiếp tay cho “đầu nậu” TQ, tận diệt khoáng sản (KP); Cấm phương tiện xe máy đi một người trong giờ cao điểm (VOV); Quan nhiều hơn dân (LĐ)...

Những chuyện bức xúc tày trời như thế nhưng các vị cứ coi là “chuyện nhỏ”; nếu không phải thế, tại sao không có vị ĐBQH nào chất vấn cho ra môn, ra khoai hay Quốc hội chỉ bàn cái chung chung, chưa có thời gian quan tâm cử tri muốn gì, nghĩ gì? Chỉ nói một chuyện NHỎ NHẤT nhưng lại liên quan đến hàng triệu người là xe chính chủ! Trừ một số xe sang xài biển ngoại giao, biển nước ngoài chẳng có ma nào dám sờ tới, còn lại hàng triệu xe máy cũ mua đi bán lại là của những người nghèo nhất, khổ nhất trên đất nước này. Tại sao lại vin vào mấy cái xe gây tai nạn khó truy nguồn gốc để làm hoảng loạn xã hội, hành hạ người nghèo, tận thu cho bằng hết manh áo cuối cùng của người nghèo? Hay đó là cách tốt nhất để mở đường cho hối lộ, hành dân để tăng thêm độ bám của lòng trung thành? Ai chẳng biết một khi cảnh sát muốn tìm thì trốn lên trời cũng tìm ra. Cái lý luận bao che ấy không thể nào nuốt nổi.

Các vị hãy thử trả lời dân vài câu hỏi rất dễ như: Tại sao người dân nợ thuế vài triệu đồng thì bắt ngay lập tức còn tập đoàn nhà nước nợ thuế hàng ngàn tỷ đồng thì chẳng thấy động đậy gì? Tại sao một nền kinh tế có dư nợ xấu lên đến cả triệu tỷ đồng mà cứ bắt học sinh tự hào ca ngợi? Tại sao thất thoát Thủy điện Sông Đà cả chục ngàn tỷ nhưng lại chưa đến mức kỷ luật; vậy, bao nhiêu thì kỷ luật? Làm sao có thể chấp nhận một ông Bộ trưởng hôm trước nghênh ngang trước Quốc hội về chuyện thủy điện Sông Tranh 2 an toàn, hôm sau động đất 4,7 độ Richter lại trở giọng đong đưa theo? Cách nói, cách làm lươn lẹo không biết đến xấu hổ như thế, kém cỏi như thế, làm sao xứng đáng đại biểu cho dân?...

Thời buổi này chỉ cần lên báo lề phải (như đã dẫn) là đủ biết xã hội, quản lý, điều hành hỗn loạn đến mức nào. Một xã hội như thế lòng người làm sao yên? Có đất nước nào khai thác dầu lên bán mà lỗ hàng ngàn, hàng vạn tỷ đồng không? Chẳng lẽ những người khai thác dầu bán cho cả nhân loại này tiêu thụ mỗi ngày 100 triệu thùng dầu đều thua lỗ - ngu dốt sao? Có đất nước nào kinh doanh lỗ mà người đứng đầu lại nhận lương một tháng nhiều hơn cả năm lương của một giáo viên không?... Những sự thật phơi bày rõ đến thế, đủ đến thế mà cứ loanh quanh nói dối không ngượng mồm thì có lẽ, chỉ có ở nước ta mà thôi.

Xin các vị ĐBQH thử “nghiên cứu” cách hành xử của QH nước người: Chỉ cần báo chí loan tin về chuyện ngoại tình của quan chức cao cấp (người nắm giữ mọi bí mật động trời); ngay lập tức, mở cuộc điều tra để có thể trả lời dân chúng sớm nhất có thể (!) Quốc hội là cơ quan quyền lực tối cao, nếu không “trị” được những kẻ lạm nhũng quyền hành thì dân biết tin vào ai?

Và, cũng xin nhắn đến “tác giả xe chính chủ”, người chịu trách nhiệm chính về việc mỗi ngày có 30 người chết vì tai nạn giao thông, đọc bản tin này, trên BBC, 06:26 GMT, chủ nhật, 18.11.2012: Bộ trưởng GTVT của Ai Cập từ chức sau khi tàu hỏa đâm vào ô tô làm chết 50 học sinh mẫu giáo...; tức là... gần bằng số người chết vì tai nạn giao thông ở nước ta trong... 2 ngày(!)

Người dân chúng tôi không thích nghe diễn tấu hài mà chỉ cần biết rõ những điều cụ thể. Ví dụ, nếu ngăn chặn mấy con gà lậu mà phải mất đến hơn một năm thì chẳng cần GS TS, chẳng cần cái bộ máy quan chức cồng kềnh ấy. Không tham nhũng nhắm mắt làm ngơ thì ngay cả con kiến cũng không thể đi lọt trên một nước mà đường giao thông từ Bắc vào Nam gần như là đường độc đạo! Cả một nền kinh tế khó khăn chồng chất không bàn cách tháo gỡ cụ thể, nhanh chóng, giữa nghị trường, lại khuyên nhau cách ăn thịt con gà như thế nào cho phải cách, thì đúng là coi thường dân hết biết. Xin các vị hãy đừng bàn chuyện trên trời, dưới đất nữa mà hãy cố gắng, thương dân, dù chỉ một chút thôi, cho có, gọi là... Làm ơn...

(Viết để nhớ về Ngày nhà giáo, mong các quan “nhà giáo ưu tú”, “nhà giáo ND” mới được tôn vinh đọc (!)

Quảng Trị, 18.11.2012

H.V.T.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN