16/11/2012

ĐƠN YÊU CẦU LẦN CUỒI CÙNG: CÁC ÔNG LÃNH ĐẠO ĐẢNG, NHÀ NƯỚC, QUỐC HỘI, MTTQ VÀ CHÍNH PHỦ PHẢI KẾT LUẬN VÀ XỬ LÝ VIỆC UBND TỈNH BÌNH DƯƠNG CƯỠNG CHẾ THU HỒI ĐẤT TRÁI PHÁP LUẬT ĐỂ TRẢ LẠI SỰ CÔNG BẰNG VÀ NHỮNG QUYỀN LỢI HỢP PHÁP CHO CÔNG DÂN.

Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam

Độc lập - Tự do - Hạnh phúc

ĐƠN YÊU CẦU LẦN CUỒI CÙNG: CÁC ÔNG LÃNH ĐẠO ĐẢNG, NHÀ NƯỚC, QUỐC HỘI, MTTQ VÀ CHÍNH PHỦ PHẢI KẾT LUẬN VÀ XỬ LÝ VIỆC UBND TỈNH BÌNH DƯƠNG CƯỠNG CHẾ THU HỒI ĐẤT TRÁI PHÁP LUẬT ĐỂ TRẢ LẠI SỰ CÔNG BẰNG VÀ NHỮNG QUYỀN LỢI HỢP PHÁP CHO CÔNG DÂN.

Bình Dương, ngày 15 tháng 10 năm 2012

Kính gởi: Ô. NGUYỄN PHÚ TRỌNG, TỔNG BÍ THƯ ĐẢNG CỘNG SẢN VN

Ô. TRƯƠNG TẤN SANG CHỦ TỊCH NƯỚC CHXHCN VN.

Ô. NGUYỄN SINH HÙNG, CHỦ TỊCH QUỐC HỘI CHXHCNVN.

Ô. HUỲNH ĐẢM, CHỦ TỊCH UBMTTQVN.

Ô. NGUYỄN TẤN DŨNG, THỦ TƯỚNG CHÍNH PHỦ CHXHCNVN.

Chúng tôi ký tên dưới đây là những hộ dân cư ngụ tại TP Thủ Dầu Một, có đất đai đã bị UBND tỉnh Bình Dương cưỡng chế thu hồi trái pháp luật: đất chúng tôi có quyền sử dụng hợp pháp từ 20 tới 50 năm; vào năm 2003, UBND tỉnh Bình Dương lập dự án quy hoạch làm khu liên hợp, đến 1-9-2005 mới được Chính phủ phê duyệt nhưng từ 2004 đã ra quyết định thu hồi để giao cho doanh nghiệp kinh doanh khai thác; đến năm 2009 chính quyền huyện, thị xã mới ban hành quyết định bồi thường cho chúng tôi, mà lại áp dụng giá bồi thường đã được UBND tỉnh Bình Dương ban hành từ năm 2003; Thu hồi đất thì căn cứ vào Luật đất đai 2003 và Nghị định số 181/2004/NĐ-CP ngày 29-10-2004 của Chính phủ nhưng bồi thường đất (sau khi có quyết định thu hồi 4 năm) lại căn cứ Nghị định số 22/1998/NĐ-CP ngày 24/4/1998 của Chính phủ để tính giá bồi thường; trong các quyết định bồi thường, ngoài việc tính giá chỉ bằng 3% giá đất trên thực tế, việc đền bù còn thiếu sót về diện tích đất và tài sản trên đất; Do những việc làm đó trái với pháp luật hiện hành nên chúng tôi không nhận tiền giao đất. Chính quyền lại ban hành quyết định và tổ chức cưỡng chế lấy đất của chúng tôi. Sau khi cưỡng chế lấy đất, lần lữa mãi không ban hành quyết định giải quyết khiếu nại cho chúng tôi đúng theo Luật khiếu nại tố cáo, mãi đến tháng 7-2012 sau khi chúng tôi có đơn yêu cầu Thủ tướng xử lý việc tỉnh Bình Dương vi phạm Luật khiếu nại tố cáo, thì tỉnh mới ban hành một số quyết định, trong đó họ cho rằng các quyết định thu hồi, bồi thường và cưỡng chế của tỉnh, huyện là hoàn toàn đúng quy định luật pháp, họ thu hồi đất trước khi đề án quy hoạch được Chính phủ phê duyệt là làm theo sự cho phép của Thủ tướng Chính phủ.

Liên tục từ năm 2003 đến nay, chúng tôi đã gởi hàng ngàn đơn, kèm theo hàng trăm ký tài liệu chứng từ; từ thỉnh nguyện, đến khiếu nại, tố cáo, rồi kêu cứu, kêu cứu khẩn cấp… tới chính quyền địa phương, rồi đến các cơ quan có trách nhiệm ở trung ương như Thanh tra Chính phủ, Bộ Tư pháp, Bộ Tài nguyên Môi trường, Bộ Kế hoạch Đầu tư, Bộ Công an, Bộ Nội vụ, Ban Bí thư trung ương Đảng, Ủy ban kiểm tra Đảng, Ban Chỉ đạo chống tham nhũng trung ương…, đến lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam, Nhà nước Việt Nam, Quốc hội Việt Nam, Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, Chính phủ Việt Nam.

Chính quyền địa phương thì lần lữa mãi không chính thức giải quyết, cho đến khi chúng tôi gởi đơn yêu cầu Thủ tướng xử lý thì mới ra quyết định cho rằng các quyết định thu hồi, bồi thường và cưỡng chế của họ đều đúng pháp luật. Còn các cơ quan trung ương thì hoàn toàn im hơi lặng tiếng.

Chúng tôi cũng đã gởi nhiều đơn thư nhờ báo đài lên tiếng; đài báo cũng không dám đăng một chữ nào và cũng chẳng hồi âm cho chúng tôi biết vì sao họ không lên tiếng được.

Chúng tôi đã liên tục đến trụ sở tiếp công dân của TW Đảng và Nhà nước ở thành phố Hồ chí Minh; ở đây người ta tìm đủ cách để đẩy chúng tôi trở về tỉnh Bình Dương, chứ không báo cáo đề xuất lên trên để Thủ tướng và Thanh tra Chính phủ quan tâm xem xét giải quyết cho chúng tôi.

Đã 7 lần, chúng tôi phải lặn lội hàng ngàn cây số để ra Hà Nội, tìm đến trụ sở tiếp công dân của Trung ương Đảng và Nhà nước. Đoàn chúng tôi đi có nhiều người già trên 80 tuổi và cả những phụ nữ đã ngoài 60. Thế nhưng ở các Bộ và Văn phòng các cơ quan lãnh đạo, người ta thẳng thừng từ chối không nhận đơn khiếu kiện của chúng tôi. Còn trụ sở tiếp công dân của Trung ương Đảng và Nhà nước thì cũng tìm mọi cách để đuổi chúng tôi trở về tỉnh. Bao nhiêu lần nghe lời họ, chúng tôi trở về tỉnh chờ đợi, để rồi cũng không có ai quở quạng gì tới chúng tôi cả. Đã năm bảy lần, Mặt trận Tổ quốc trung ương có công văn chuyển hồ sơ của chúng tôi cho Thủ tướng Chính phủ, yêu cầu xem xét trả lời và có văn bản báo cho Mặt trận biết. Cũng chẳng thấy có dấu hiệu gì chứng tỏ là Thủ tướng đã nhận được các công văn này.

Như vậy, trong suốt 9 năm, qua ba đời Chủ tịch nước, ba nhiệm kỳ Quốc hội, ba nhiệm kỳ Tổng bí thư Đảng và ba nhiệm kỳ Thủ tướng Chính phủ, chúng tôi đã kiên trì khiếu kiện đúng theo quy định của luật pháp và giữ thái độ tin tưởng, chờ đợi sự quan tâm giải quyết của chính quyền các cấp. Nhưng ngược lại, các cơ quan có trách nhiệm gần như hoàn toàn vô cảm trước lời lẽ tha thiết và những nỗi thống khổ của chúng tôi trên thực tế. Chính quyền tỉnh, huyện lấy đất của chúng tôi giao cho nhà đầu tư, chờ đưa vào kinh doanh lấy lãi hoặc phân lô bán nền; đa số diện tích đất thu hồi từ 2003 đến nay vẫn bỏ hoang không sử dụng vào việc gì cả, trong khi chúng tôi không còn một mét đất để canh tác nuôi sống gia đình. Khi cưỡng chế, họ dùng lực lượng công an, quân đội hỗ trợ, càn ủi vườn tược, phá nát nhà cửa, xúc hết lúa gạo, bắt hết gia súc, thu gom toàn bộ tài sản vật dụng gia đình, bắt chúng tôi phải sống giữa trời mưa nắng từ năm này sang năm khác.

Khi chúng tôi cần gặp lãnh đạo tỉnh để đối thoại và yêu cầu giải quyết hậu quả, thì từ cán bộ văn phòng tới Chủ tịch, Phó chủ tịch đều tránh né, chỉ đưa lực lượng công an ra xua đuổi, giải tán, bắt bớ, phạt vạ. Đến trụ sở tiếp dân của tỉnh, không bao giờ gặp lãnh đạo tỉnh; cũng như tại trụ sở tiếp dân của trung ương Đảng và nhà nước, có khi nào chúng tôi gặp được ông cán bộ lãnh đạo nào đâu, cho dù chỉ là Chủ nhiệm hoặc Phó chủ nhiệm văn phòng.

Chúng tôi thật sự không còn biết chính quyền đang quản lý đất nước này là của ai; nhưng chắc chắn không phải là của dân, do dân và vì dân như báo đài hay nói. Nhà nước nói quy hoạch là nhằm mục đích làm cho dân giàu, nước mạnh; nhưng dân nào giàu, nước nào mạnh chúng tôi không biết, còn những công dân như chúng tôi từ 9 năm nay lao đao, khổ sở, đói khát vì tài sản đất đai được tổ tiên ông bà tích lũy bao đời nay để lại cho con cháu bỗng dưng mất sạch, không có công ăn việc làm, nhiều gia đình cả nhà phải sống trong cảnh màn trời chiếu đất, ăn bờ ngủ bụi từ năm này sang năm khác.

Chúng tôi vô cùng xấu hỗ với tiền nhân và chắc khi chết đi không thể nào dám nhìn mặt tổ tiên ông bà. Đất nước này đã từng bị thực dân đế quốc xâm lược và người dân đã phải sống dưới ách đô hộ của bọn chúng hàng trăm năm, hàng ngàn năm. Vậy mà tổ tiên ông bà có để mất tấc đất nào đâu? Trái lại đã khai phá, gìn giữ và để lại cho con cháu hàng hecta đất để làm nơi ở và làm ăn sinh sống. Tới đời chúng tôi, không còn giặc ngoại xâm, vậy mà bỗng dưng tài sản đất đai mất sạch. Chúng tôi đã không làm ra thêm chút tài sản nào mà cũng không giữ nổi của cải tổ tiên đã để lại cho con cháu, chẳng phải là quá xấu hổ hay sao?

Không phải chỉ với tổ tiên, mà với chính con cháu của mình, chúng tôi cũng không còn xứng đáng làm cha mẹ, ông bà của chúng. Tổ tiên để lại cho hàng mấy chục ngàn mét vuông đất, mà nay chúng cần vài chục mét vuông để làm nhà ở cũng không có, phải thuê nhà trọ để ở. Sinh ra chúng, không cho chúng được một chỗ ở và một việc làm ổn định để sống với đời, phải đem thân làm tôi mọi trong các công ty xí nghiệp và lãnh đồng lương chết đói, đêm về ở trong các căn nhà trọ không rộng hơn một cái chuồng gà. Làm cha mẹ như thế có đáng xấu hỗ hay không? Ai đã làm cho chúng tôi phải hèn hạ và nhục nhã như thế này?

Còn với bạn bè trên năm châu bốn biển, những người đang cùng sống trên mặt địa cầu nầy, có ai phải nhục nhã và xấu hổ như chúng tôi không? Tài sản hợp pháp của mình mà người ta ngang nhiên cướp đoạt; cuộc sống yên ấm của mình đang ổn định thì bị người ta chà đạp, phá nát; rồi phải vác đơn lặn lội đi khắp nơi để nằn nì, xin xỏ hàng chục năm không ai thèm ngó tới, không ai mở miệng cho một tiếng trả lời. Vậy mà vẫn cứ phải mở đầu tiếng kêu than khóc lóc thảm thiết của mình bằng câu “độc lập-tự do-hạnh phúc”, và kết thúc bằng lời nói vô cùng lịch sự “rất mong quý Ông quan tâm giải quyết - xin thành thật cảm ơn”! Chúng tôi đã phải tỏ ra biết tôn kính cả với những người không hề có một chút lịch sự đối với những công dân đã gởi đơn cho mình; chúng tôi không dám có một lời nặng nhẹ với những kẻ vô trách nhiệm đối với đời sống và quyền lợi của nhân dân mà lẽ ra họ phải chăm lo, phục vụ và bảo vệ. Phải quỵ lụy chính quyền còn hơn những người dân mất nước đối với kẻ xâm lược, xấu hổ chưa?

Thật ra, chúng tôi chưa đến nỗi khiếp nhược.Gây ra tiếng nổ để tỏ rõ sự phản kháng quyết liệt như ở Tiên Lãng, Hải Phòng, không có gì khó. Cởi quần để cho người ta kêu ca là “tuột quần lòi mặt Đảng” như vụ ở Cái Răng - Cần Thơ, càng dễ hơn. Còn tự thiêu, liều chết để lại một thơ tố cáo để vạch mặt cho thế giới thấy những kẻ tham nhũng hè nhau cướp của công dân vô tội, làm như thế cũng chẳng tốn kém gì nhiều. Đừng nghĩ trong số chúng tôi, không ai dám làm những việc đó. Sức chịu đựng và sự kiên nhẫn của con người có giới hạn. Khi bị dồn vào đường cùng, chúng tôi sẽ làm những điều mạnh mẽ hơn thế nữa.

Chúng tôi ký đơn này, lần cuối cùng yêu cầu các Ông lãnh đạo Đảng CSVN, Chủ tịch nước, Chủ tịch Quốc hội, Chủ tịch MTTQVN và Thủ tướng Chính phủ hãy xem xét kết luận những việc làm trái pháp luật của UBND tỉnh Bình Dương trong việc thu hồi đất, bồi thường và cưỡng chế lấy đất của chúng tôi để làm khu liên hợp, mà thực chất là lấy cớ quy hoạch để “thu hồi” trên 4.000hecta đất của nhân dân đang có quyền sử dụng hợp pháp, bồi thường với giá rẻ mạt; lấy rồi để đó, chờ đưa vào kinh doanh, phân lô bán nền. Hãy trả lại công bằng và quyền lợi chính đáng cho chúng tôi.

Sau khi gởi đơn nầy và cử đại diện trực tiếp gặp để nộp đơn cho quý Ông và một số cơ quan có trách nhiệm ở Hà Nội, nếu không thấy có dấu hiệu nào của sự quan tâm giải quyết của quý Ông, thì:

- Chúng tôi sẽ tự chấm dứt khiếu nại và chuyển sang tố cáo.

- Chúng tôi sẽ tiếp tục sử dụng các quyền của mình theo luật định mà trước tiên là quyền sử dụng đất hợp pháp vẫn còn là của chúng tôi; vì các quyết định thu hồi đất và cưỡng chế lấy đất do chính quyền ban hành là trái pháp luật, không có giá trị pháp lý.

Chính quyền địa phương hoàn toàn chịu trách nhiệm về những hậu quả gây ra nếu họ sử dụng bạo lực để ngăn cản không cho chúng tôi tiếp tục sử dụng quyền sử dụng đất của minh.

- Chúng tôi tiếp tục nhờ báo đài đưa tin toàn bộ sự thật đã diễn ra trong suốt 9 năm qua về việc chính quyền địa phương bất chấp các quy định của luật pháp, cướp đoạt đất đai của chúng tôi; và các cơ quan có trách nhiệm ở trung ương cứ im lặng như đồng tình, bao che cho hành vi phạm pháp của cán bộ địa phương, thể hiện thái độ vô cảm, thiếu trách nhiệm với nhân dân và cũng coi thường pháp luật kỷ cương mà chính nhà nước này đã đặt ra.

- Chúng tôi sẽ đưa ra đúng nguyên văn các quyết định của chính quyền, các đơn thư của chúng tôi đã gởi và kết quả nhận được trong suốt 9 năm qua. Những luận điệu chụp mũ chúng tôi là thành phần phản động, chống đối chính quyền, tuyên truyền gây rối, nói xấu chế độ… hoặc bị kẻ xấu giật dây, xúi giục… đều là cách để tránh né sự thật, đánh lừa dư luận nhằm giấu giếm sai phạm tội lỗi của chính quyền.

- Những tổ công tác, những đoàn… cán bộ của các Bộ, ngành phối hợp nếu chỉ dựa trên những thông tin không trung thực, không đầy đủ do chính quyền địa phương cung cấp rồi kết luận mà không cần tiếp xúc đối thoại với người bị hại như chúng tôi thì kết luận không thể nào chính xác. Chúng tôi phản đối những cách làm mang tính chất bao che, thỏa hiệp để khỏa lấp sai trái của chính quyền địa phương và một số ban ngành của trung ương. Người được cử đi để xác minh, giải quyết sai trái, không thể đồng lõa và hậu thuẫn cho kẻ sai trái.

- Ai được ủy quyền tiếp nhận và xử lý đơn thư mà tìm cách ngăn chặn làm cho đơn này của chúng tôi không tới tận tay các Ông lãnh đạo nêu trên, phải hoàn toàn chịu trách nhiệm trước pháp luật.

Vì đây là đơn khiếu nại cuối cùng, nên chúng tôi phải nói hết những điều suy nghĩ của mình, của những kẻ đã thấy trước mắt mình là con đường cùng.

Mong các Ông thấu hiểu.

32 hộ dân đồng ký tên

clip_image002clip_image004clip_image006clip_image008clip_image010clip_image012clip_image014clip_image016clip_image018clip_image020clip_image022clip_image024clip_image026clip_image028clip_image030clip_image032clip_image034clip_image036clip_image038clip_image040clip_image042clip_image044clip_image046clip_image048

clip_image050 clip_image052 clip_image054 clip_image056

clip_image058 clip_image060 clip_image062

Trên đây là ảnh của những người ký đơn gởi Thủ tướng Chính phủ. Mỗi người đều yêu cầu:

- YÊU CẦU THỦ TƯỚNG XỬ LÝ VIỆC UBND TỈNH BÌNH DƯƠNG CƯỠNG CHẾ THU HỒI ĐẤT TRÁI PHÁP LUẬT;

- YÊU CẦU THỦ TƯỚNG XỬ LÝ VIỆC UBND TỈNH BÌNH DƯƠNG THU HỒI ĐẤT TRÁI PHÁP LUẬT TRƯỚC KHI ĐỀ ÁN KHU LIÊN HỢP ĐƯỢC CHÍNH PHỦ PHÊ DUYỆT;

- HÀNG NGÀN ĐƠN ĐÃ GỞI CHO CHÍNH QUYỀN TỈNH, HUYỆN; HÀNG TRĂM ĐƠN ĐÃ GỞI CHO THỦ TƯỚNG VÀ CÁC BỘ, NGÀNH TRUNG ƯƠNG, TỪ 8 NĂM NAY KHÔNG AI XEM XÉT GIẢI QUYẾT TRẢ LỜI. CHÍNH QUYỀN NÀY LÀ CỦA AI? VÌ AI? NƯỚC VIỆT NAM NÀY CÒN CÓ PHÁP LUẬT HAY KHÔNG?

- PHÁ NÁT NHÀ CỬA, SAN BẰNG VƯỜN TƯỢC, XÚC HẾT LÚA GẠO, CHÔN VÙI GIA SÚC, LẤY HẾT TÀI SẢN CỦA CÔNG DÂN “ĐỂ GIẢI PHÓNG MẶT BẰNG”. LẤY ĐƯỢC ĐẤT RỒI, NGƯỜI DÂN ĂN BỜ NGỦ BỤI, SỐNG CHẾT MẶC KỆ, BA NĂM QUA KHÔNG AI NGÓ TỚI. KHÔNG TIẾP, KHÔNG ĐỐI THOẠI, KHÔNG TRẢ LỜI ĐƠN KHIẾU NẠI. ĐÓ LÀ CÁCH LÀM CỦA CHÍNH QUYỀN TỈNH BÌNH DƯƠNG NHẰM LO CHO “DÂN GIÀU, NƯỚC MẠNH”(!!!) THỦ TƯỚNG ĐỂ VẬY ĐƯỢC SAO?

- LẤY 40.000m2 ĐẤT, BỒI THƯỜNG KHÔNG ĐỦ MUA LẠI MỘT CÁI NỀN NHÀ 300m2, PHÁ GIỠ 5 CĂN NHÀ, HOÁN ĐỔI CHO MỘT NỀN TÁI ĐỊNH CƯ. DÂN KHÔNG CHẤP NHẬN THÌ CƯỠNG CHẾ: ĐẬP NÁT NHÀ CỬA, VƯỜN TƯỢC, LẤY HẾT LÚA GẠO, TÀI SẢN GIA ĐÌNH. DÂN KHÔNG CÓ VIỆC LÀM, PHẢI ĂN BỜ NGỦ BỤI, MẶC KỆ. CHÍNH QUYỀN LẤY ĐƯỢC ĐẤT RỒI, DÂN SỐNG CHẾT KHÔNG CẦN BIẾT. CHÍNH QUYỀN CỦA DÂN, VÌ DÂN LÀ NHƯ VẬY ĐÓ SAO???

clip_image064

8 người đại diện cho 32 hộ dân ký đơn đang đứng trước trụ sở tiếp dân của Trung ương Đảng và Nhà nước tại Hà Nội vào sáng ngày 6-11-2012