13/06/2016

Độc ở không gian và độc ở tâm hồn

VietTuSaiGon’s Blog, RFA

Nói cho cùng thì nguyên nhân của tất cả những vấn đề tệ hại như ngày hôm nay của Việt Nam là do độc tố trong tâm hồn con người đã phát tác, thứ độc tố của lòng ích kỉ, tính vụ lợi và lòng thù hận..

Suốt chiều dài đất nước này, dường như không có chỗ nào là không có độc. Từ chất độc dioxin để khai hoang trong cuộc chiến tranh cách đây ngót nghét nửa thế kỉ cho đến độc tố trong thực phẩm ngấm dần vào cơ thể, bào mòn từng tế bào trong thời kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa. Và gần đây nhất là tứ bề độc trùng vây, độc tố trên biển, độc tố trong ao hồ… Có vẻ như đất nước này đang đối mặt với độc tố và nguy cơ diệt vong không phải là không có. Nhưng, đáng sợ nhất chính là độc tố trong tâm hồn con người.

Bởi độc ngoài tự nhiên, trong không gian, người ta có thể nắm tay nhau, tựa lưng nhau để loại bỏ nó, một ngày không xong thì mười ngày, một năm không xong thì mười năm, trăm năm, còn con người thì sự sống vẫn có chỗ để vươn dậy dưới ánh mặt trời.

Nhưng một khi tâm hồn con người trở thành cái túi chứa độc tố để giết hại đồng loại và giết hại chính mình thì e rằng sẽ khó có ông trời nào cứu được. Cho dù Đức Chúa hay Thượng Đế có hiện ra để xắn tay cứu vớt thì không chừng chính Thượng Đế hay Đức Chúa bị chết vì độc đầu tiên. Rất tiếc là đất nước nhỏ bé, nghèo khổ và kinh qua nhiều thăng trầm dâu bể như quê hương Việt Nam lại đang rơi vào tình trạng độc tố tâm hồn đã phát tác, đã ám hại tha nhân và ám hại chính mình.

Giả sử trong cuộc chiến Nam – Bắc Việt Nam, nếu quân nằm vùng của phía Bắc không dựa vào rừng núi, dựa vào dân để thỉnh thoảng lại đột kích thành phố, khủng bố và ám sát (rồi gọi đó là đánh du kích, nghĩa là đánh chơi, chỉ riêng hai chữ ‘đánh chơi’ cũng đủ nói lên bản chất man rợ của các cuộc ám sát, khủng bố này) thì cũng chẳng có thùng thuốc dioxin nào rải vào núi rừng Trường Sơn và cũng chẳng có những nạn nhân “chất độc màu da cam”. Và hổ ngươi nhất là cũng sẽ chẳng có những cuộc kiện tụng, đòi Mỹ phải đền bù cho nạn nhân chất độc màu da cam.

Chỉ riêng chuyện đền bù cho nạn nhân chất độc da cam không thôi cũng có đến một ngàn lẻ một chuyện tệ hại để nói. Nào là đền và nuôi không đúng người, nhiều người mẹ sinh ba bốn đứa con lành mạnh, có một đứa thần kinh không bình thường, ông cha chạy vạy để đứa con được hưởng chế độ chất độc da cam. Rồi nhiều gia đình có con nhiễm chất độc da cam, ba đứa chứ không phải một, về mặt thủ tục thì các nạn nhân này có chế độ nhưng thực ra thì họ tồn tại héo mòn cho đến lúc chết đi, gia đình nó lại nhờ xóm làng chôn cất và không nhận được một đồng lẻ nào của chế độ này.

Rồi chuyện khai tăng số lượng nạn nhân. Nói một cách nghiêm túc, nếu phía Mỹ có một cuộc điều tra về độ chính xác số nạn nhân chất độc da cam cũng như chế độ đền bù, họ chỉ cần bỏ chưa đến một phần ba số tiền đền bù suốt bao nhiêu năm nay cũng đã quá đủ. Bởi tiền đền bù cho nạn nhân chất độc da cam đã vào nhà quan chức, người ta đã lấy số lớn và vứt vài đồng lẻ qua cửa sổ cho nạn nhân.

Trong khi đó, câu chuyện gần đây nhất, biển bị nhiễm độc, nguy cơ lâu dài cho dân tộc, quốc gia hiện ra trước mắt và mối nguy diệt vong đang đến rất gần, nó đến từ nhiều hướng, từ thực phẩm Trung Quốc cho đến hành tung của Trung Quốc trên biển Đông thì nhà nước lại ngậm câm như hến và còn có những hành tung, thủ đoạn nhằm bịt miệng dân. Vì sao lại có chuyện trái ngược, mâu thuẫn như vậy?

Nói cho cùng thì nguyên nhân của tất cả những vấn đề tệ hại như ngày hôm nay của Việt Nam là do độc tố trong tâm hồn con người đã phát tác, thứ độc tố của lòng ích kỉ, tính vụ lợi và lòng thù hận. Trong suốt bốn mươi mốt năm gọi là “thống nhất hai miền đất nước”, các thế hệ trẻ Việt Nam đã học được gì trong các bài học xã hội chủ nghĩa ngoài lòng thù hận đối với Mỹ, Ngụy?

Và tại sao người ta vẫn tiếp tục kiện tụng một cách dai dẳng vụ chất độc dioxin? Bởi vì đó là một phi vụ kiện tụng có thể mang lại mối lợi lớn cho những ai bỏ công theo đuổi.

Nếu như Trung Quốc không có những tác động và ràng buộc về chính trị, kinh tế, về chuyện thâm cung bí sử bán nước của các ông lãnh đạo chóp bu Cộng sản Việt Nam, hoặc giả nếu như nhà nước Trung Quốc là một nhà nước sòng phẳng, có cách hành xử giống như nhà nước Mỹ, sẵn sàng chung đủ, đền bù đủ những gì họ gây ra khi mọi việc đã được phán quyết bởi tòa án thì chắc chắn vụ cá chết ở bờ biển miền Trung không im hơi lặng tiếng như đang thấy. Hoặc ngược lại, nếu nhà nước và doanh nhân Trung Quốc cũng không có thứ văn hóa hối lộ, đút lót và sẵn sang minh bạch mọi vấn đề thông qua tòa án như nhà nước, doanh nhân Mỹ thì câu chuyện cá chết dọc bờ biển miền Trung đã được làm sáng tỏ.

Bởi vì sự im lặng đầy tính phản động của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam diễn ra suốt hai tháng nay là có lý do của nó. Hoặc là nó sẽ không mang lại lợi lộc gì cho giới cán bộ chóp bu cũng như giới cán bộ địa phương nếu phanh phui nó ra. Hoặc là đã có sự thông đồng, đút lót, hối lộ giữa doanh nhân Trung Quốc (mà bên trên nó là sự chỉ định của nhà nước Trung Quốc) với giới cán bộ từ trung ương xuống địa phương Việt Nam.

Vì hối lộ, đút lót để qua chuyện và nhận hối lộ, nhận đút lót để làm ngơ mọi chuyện, đẩy vào trạng thái chìm xuồng vốn là thứ văn hóa cốt lõi của giới cán bộ Cộng sản. Vì sao lại có chuyện thối nát này?

Vì lẽ, nền tảng hình thành và tồn tại của chủ nghĩa cộng sản không phải là lòng yêu thương, tình đồng loại hay sự dấn thân cho tự do nhân dân mà hoàn toàn ngược lại. Sức mạnh của người cộng sản hình thành trên nền tảng của lòng ích kỉ, tính thù hận và óc vụ lợi. Lúc mới hình thành, người cộng sản đã dựa vào hạt gạo tình thương của nhân dân để mà sống, đến khi phát triển, có chỗ dựa thì họ quay sang đề phòng nhân dân và hoàn toàn xa rời nhân dân. Ngay cả nhân dân miền Bắc vào sinh ra tử với họ cũng bị nghi kị và luôn sống trong bóng tối của nghi kị, giả dối và thù hận.

Đến khi có được quyền lực trên tay, họ tồn tại bằng cách duy trì lòng thù hận, giáo dục về lòng thù hận và phát triển lòng thù hận. Lòng thù hận lưu cữu trong lòng chế độ và nảy nở trong nhân dân thông qua giáo dục đã cô cặn thành chất độc, nó kích thích tính ích kỉ, sự dửng dưng và vô cảm trước nỗi đau đồng loại. Và chưa bao giờ mà thứ chất độc trong tâm hồn lại hoành hành dân tộc Việt Nam như bây giờ. Chất độc tâm hồn chảy từ hệ thống cầm quyền trung ương đến hệ thống cầm quyền địa phương, từ người dân chân lấm tay bùn không có hiểu biết cho đến những trí thức phục vụ nhà nước.

Và một khi chất độc tâm hồn đã phát tác, thì mọi thứ độc tố khác chỉ mang tính phụ họa để nhanh chóng giết chết dân tộc Việt Nam, quốc gia Việt Nam. Công trạng lớn lao trong việc tiêu hủy dân tộc Việt Nam, có lẽ phải dành cho người cộng sản!

Nguồn: http://www.rfavietnam.com/node/3303