20/08/2011

Thêm một nỗi đau

Hà Văn Thịnh

Cái thông báo quái gở của UBND TP Hà Nội về việc cấm người biểu tình yêu nước càng quái đản hơn khi hàng loạt những gì có thể suy luận (theo Hiến pháp và Pháp luật Hành chính) và đang xảy ra trên thực tế đã phủ định hoàn toàn sự áp đặt vô lối, sự lộng hành ngang ngược của một cơ quan hành pháp cấp địa phương.

Thứ nhất, bất kỳ một công văn nào của cơ quan chính quyền đều phải tuân thủ chặt chẽ nguyên tắc hành chính như số, ngày ký, ngày có hiệu lực, người ký, đóng dấu đỏ. Thông báo Cấm biểu tình Yêu nước không có tất cả những điều tối thiểu đó.

Thứ hai, báo Sài Gòn Tiếp thị số ra ngày 18.8 (một ngày sau khi ra Thông báo Cấm biểu tình Yêu nước) cho biết một sự thật hiển nhiên rằng “tình hữu nghị” của Trung Quốc giống như lông ngỗng đang bay tung bay tóe bởi nó trắng bợt chữ ngờ với bằng chứng hiển nhiên là ngày 8.8, tàu cá QB 1825 TS của chủ tàu Nguyễn Văn Thạn và 4 thuyền viên đã bị TQ bắt giữ khi con tàu này đang ở tọa độ 17.50’ vĩ độ Bắc và 109.20’ kinh độ Đông – có nghĩa là hoàn toàn trong hải phận Việt Nam theo Luật quốc tế, và đúng vào ngày 18.8 phía TQ điện thoại đòi tiền chuộc là 6.250 USD. Vậy, tại sao có thể vừa cấm biểu tình lại vừa bị TQ gây hấn (thực chất là hành động cướp biển) ngay trong một thời điểm? UBND TP HN có còn lương tâm và tinh thần dân tộc nữa hay không? Làm sao người dân Việt Nam có thể chịu nhục và không phản kháng khi sự thù hận của phía chính quyền TQ là không thể bao biện được?

Thứ ba, tại sao chỉ mấy ngày sau khi ông Nhanh thừa nhận biểu tình là yêu nước, rằng không chủ trương đàn áp mà lại ra ngay cái văn bản đàn áp không cần che đậy? Nếu chính quyền cứ tiền hậu bất nhất như thế thì người dân biết tin vào ai đây?

Thứ tư, nếu cho rằng những người biểu tình yêu nước bị thế lực nào đó kích động, xúi dục thì các người có trách nhiệm đã ăn ốc nói mò. Ai nhận, nghe xúi dục? Đã khẳng định như thế thì nhất thiết phải bắt tận tay, day tận trán ai là người bị các thế lực phản động xúi dục. Nếu lòng yêu nước mà xúi dục được thì cần gì phải ca ngợi những cụm từ như bất khuất, truyền thống, quật cường?...

Thứ năm, các cuộc biểu tình đã diễn ra hết sức ôn hòa, trật tự và tuyệt đối không có bất kỳ một khẩu hiệu hay hành động nào chống lại Đảng và chính quyền. Nếu có, bằng chứng ở đâu? Điều đó nói lên rằng trình độ dân trí (hiểu biết sâu, đúng, đủ) của đa số người tham gia biểu tình là rất cao. Mặt khác, nếu có thì những hành động, cá nhân như thế đã bị bắt giam rồi. Tại sao thấy chống lại Đảng và Chính phủ mà các nhân viên công lực lại không bắt? Hóa ra ai đó đã thông đồng với phản động sao?

Thứ sáu, cách ra Thông báo Cấm biểu tình Yêu nước là hạ sách bởi càng làm cho người dân bức xúc hơn, khó tin hơn về sự mập mờ của cái chạng vạng yêu – ghét tù mù. Đây là lúc toàn Đảng, toàn Dân phải đoàn kết chặt chẽ để chống lại chủ nghĩa bá quyền, bành trướng TQ. Nếu tốt thì họ đã không hành xử như cướp biển, tệ hơn cả kẻ tiểu nhân. Thử hỏi, một con tàu nhỏ (vì chỉ có 5 người) như tàu QB 1825 TS làm sao có nổi 130 triệu đồng để nộp phạt khi đang hành nghề ngay chính trên biển trời quê hương mình? Tàn nhẫn, độc ác và vô liêm sỉ như thế làm sao cùng đoàn kết để dắt nhau tiến lên CNXH? Tại sao sự u mê không có bến có bờ? Đức Phật nói Maha Bhadna bhalamada (Maha Bát Nhã Ba La Mật) – Trí huệ sẽ đưa ta đến bến bờ bên kia; người dân không tìm thấy bất kỳ “trí huệ” nào trong Thông báo Cấm biểu tình Yêu nước vì thực hiện nó có nghĩa là đưa đất nước đến gần hơn với tai họa.

Thứ bảy, trong Thông báo Cấm biểu tình Yêu nước có một từ không ai chấp nhận nổi, đó là đã tuyên y thị lòng yêu nướchành vi (!?). Từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ, tôi chưa thấy bao giờ cái chuyện gọi một ‘hành vi’ là yêu nước. Phải chăng UBND TP HN quan niệm rằng yêu nước cũng chẳng khác gì với hành vi phạm tội? Nếu đúng thế thì chẳng có gì để bàn. Chỉ buồn và tuyệt vọng khi nói rằng sĩ phu Bắc Hà nhiều như thế, ngôn từ thiên giăng địa chuyển như thế mà một cơ quan đáng trọng vọng nhất tại Thủ đô lại không có lấy một người tạm gọi là biết chữ nghĩa.

Tôi viết những dòng này sau khi đã nghe không ít những lời khuyên can và đe dọa. Nhưng tôi tin rằng một khi tôi không thể bị xúi giục bởi bất kỳ thế lực phản động nào, không liên hệ với bất kỳ ‘diễn biến’ nào thì không việc gì phải sợ hãi bởi tôi không sai.

Nếu TQ cứ bắt người rồi đòi những ngư dân Việt Nam khố rách, áo ôm, đang sinh sống – bảo vệ chủ quyền thực tế của đất nước trên vùng biển của chính mình từ ngàn đời nay phải trả tiền chuộc mà người dân Việt không phản ứng (vì chính quyền thường lặng câm) thì sự thể sẽ ra sao? Càng nhân nhượng kẻ thù càng lấn tới là điều Bác Hồ đã dạy. Chẳng lẽ những người giỏi nhất khi học đạo đức, tư tưởng Hồ Chí Minh không biết sao? Đất nước đã có quá nhiều những nối đau, xin các vị đừng tăng thêm nữa...

Huế, 19.8.2011

H.V.T.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.