12/11/2011

Ông già ozon và bà Bộ trưởng

Đào Tuấn

image TS Nguyễn Văn Khải, người "xin chữa tay chân miệng miễn phí" cho những đứa trẻ đã giận dữ thực sự với ngành y tế Ninh Thuận. Khi liên hệ để tự nguyện giúp dân dập dịch, "ông già Ozon" nhận ngay một gáo nước lạnh khi ông Giám đốc Sở Y tế lạnh lùng nói đang bận họp.

"Chẳng lẽ cái cuộc họp của ông ta quan trọng hơn sinh mạng của hàng trăm đứa trẻ? ... Nếu ông Giám đốc Sở Y tế tỉnh Ninh Thuận coi việc tôi muốn cứu chữa cho dân như là "chào hàng" thì thật vô lương tâm” "- TS Khải nói.

Và Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến, khi bị báo chí truy dồn bên hành lang Quốc hội vẫn tiếp tục nói cứng rằng: Bộ Y tế sẽ công bố dịch nếu có thêm một tỉnh công bố dịch.

Tại sao cứ phải cố chấp và máy móc đến mức cứ phải "thêm một tỉnh" khi mà những khảo sát của Viện Pasteur Nha Trang tại 11 tỉnh miền Trung cho thấy hầu hết các tỉnh đã đủ điều kiện công bố dịch. Phát biểu trên Tuổi trẻ, Phó Viện trưởng Viên Quang Mai cho rằng: "Khi mức độ ca mắc bệnh tăng ít nhất gấp ba lần các năm trước đó, xuất hiện nhiều ca bệnh nặng, tử vong hơn trước là có thể công bố dịch. Chứ yêu cầu thêm “vượt khả năng ứng phó của ngành y tế địa phương” thì chung chung và quá trừu tượng, khó đánh giá, khó công bố dịch”.

"Ông già Ozon" không phải là Bộ trưởng, không phải là Giám đốc Sở Y tế, cũng không khoác áo lương y, không bị ràng buộc bởi "Lời thề Hyppocrates", nhưng từ vài tháng nay, ông bỏ tiền túi đi chữa bệnh cho bà con từ Bắc chí Nam. TS Khải từng cam kết nếu không chữa khỏi cho những đứa trẻ, chỉ bằng những chai nước muối điện đơn giản, ông cam kết sẽ ngồi tù. Rất đơn giản là ngoài sự quan tâm đối với đồng bào, ông không sợ trách nhiệm.

Đáng ra, người cam kết sẽ chặn được dịch, sẽ không để thêm bất kỳ một đứa trẻ nào nữa phải chết phải là bà Bộ trưởng, như chính trách nhiệm của Bộ Y tế. Còn nhớ vào ngày 25-10, trong tình trạng toàn quốc có 76.000 ca mắc bệnh tay chân miệng và 137 đứa trẻ chết vì bệnh, Bộ trưởng Bộ Y tế bất ngờ tuyên bố "Đã kiểm soát được dịch TCM".

Sau lời tuyên bố của bà Bộ trưởng vừa đúng 10 ngày, hoàn toàn không bất ngờ, Ninh Thuận, địa phương đầu tiên trong cả nước công bố dịch tay chân miệng trên địa bàn.

Cần phải nhắc lại, trong chính cái ngày mà bà Tiến nhậm chức, số ca nhiễm bệnh mới chỉ là 30.700 và cũng mới chỉ có 81 gia đình tan tác vì mất con. Con số đó giờ đã lên tới [142 ca tử vong]. Có kiểm soát được dịch hay không, có vượt khả năng ứng phó hay không, dường như tự những con số đã nói lên tất cả.

Có bậc từ mẫu nào lại có thể tính nhiều ít đối với những cái chết của những đứa trẻ? Và còn cần bao nhiêu đứa trẻ nữa phải chết thì Bộ Y tế mới thừa nhận "vượt khả năng ứng phó"?

Có lẽ không khó để lý giải vì sao ngành y tế và cá nhân bà Bộ trưởng lại sợ công bố dịch đến như vậy. Là bởi chính ngành y tế cũng không có thuốc đặc trị cho căn [bệnh] sợ trách nhiệm của mình. Họ thậm chí còn không đủ tính táo để cân nhắc xem điều gì đáng sợ hơn: Giữa việc thêm, không biết bao nhiêu mới dừng - những đứa trẻ sẽ phải chết, và một dòng trong báo cáo cuối năm, rằng đã để xảy ra dịch.

Trong Hải Thượng y tông tâm lĩnh, Hải Thượng Lãn Ông viết: Thấy bệnh khó, đáng lý phải nói thật rồi hết sức cứu chữa nhưng lại sợ mang tiếng là không biết thuốc, vả lại, chưa chắc đã thành công, mà đã như vậy thì không được hậu lợi, nên kiên quyết không chịu chữa đến nỗi người ta bó tay chịu chết, đó là tội bất nhân.

Nếu còn sống đến bây giờ, có lẽ ông phải thêm một điều trong y huấn cách ngôn: Không thể mang tính mạng người bệnh để so với bất cứ điều gì, nhất là những thứ chung chung như "ảnh hưởng đến phát triển kinh tế xã hội" hay những con số đẹp trong bản thành tích mỗi cuối năm.

Hôm qua, ở Phù Mỹ, Bình Định, hàng trăm người dân đã bao vây Trung tâm y tế Huyện trước cái chết thê thảm của một đứa trẻ 10 tuổi được cho là chỉ "viêm họng". Khi gia đình gọi cấp cứu vào lúc 5h sáng, nhân viên y tế thậm chí còn không ra khỏi phòng trực. Ngay cả khi gia đình xin chuyển viện, còn bị bác sĩ chửi mắng rằng: Viêm họng thì làm sao phải chuyển.

Hình như sự tận tụy đối với những lương y, những bậc vẫn vỗ ngực cho mình là "từ mẫu", giờ đây đã trở nên quá xa xỉ, thậm chí đã tiệt chủng!

Đ.T.

Nguồn: http://vn.360plus.yahoo.com/tuanddk