29/07/2012

Trung Quốc với Đông Nam Á

Thiện Tùng

1 - Đôi điều về Trung Quốc (TQ )

Cần gì học giả, học vẹt như tôi cũng nhận ra mộng bá đồ vương của Trung Quốc.

Họ đưa ra truyền thuyết, đất nước họ có bà Nữ Oa, người phụ nữ đầu tiên, là mẹ của nhân loại. Bà Oa có năng lực “Đội đá vá Trời”.

Nước thì nước Trung Hoa hay Trung Quốc – nghĩa là đẹp rực rỡ ở giữa thiên hạ hay nước nằm ở trung tâm thiên hạ, nếu không giữa Trái Đất thì cũng giữa Châu Á, là nguồn cội của mọi cội nguồn .

Họ rao giảng một ý tưởng hoang đường: Ngọc hoàng Thượng đế có sứ mạng cai quản Thiên thượng, còn Thiên triều Trung Hoa có sứ mạng cai quản Thiên hạ – Họ nói Tạo hóa đã ban vậy.

Bản đồ và Cờ của TQ cũng rộng đường dư luận. Bản đồ và Cờ có loại cho hiện tại và có loại cho tương lai: Bản đồ hiện tại gồm các phần đất Hán, Hồi, Mông, Tạng, Mãn. Biểu trưng trên cờ 5 ngôi sao, 1 lớn là anh cả sắc tộc Hán, 4 nhỏ là đàn em Hồi, Mông, Tạng, Mãn, đặt với dạng bao quanh, chỉ mới chiếm một phần ba (1/3) vòng tròn. Hán là Đại Hán như người ta thường gọi. Đến giờ này anh cả Hán chỉ mới chinh phục được 4 thằng em.

Chúng ta nghĩ gì, hiểu sao, vào thời điểm tháng 10 và 11/2011, khi phái đoàn cùa Tổng bí thư Đảng CS VN Nguyễn Phú Trọng sang thăm Trung Quốc và khi ông Tập Cận Bình dẫn đoàn Trung Quốc sang thăm VN, có một ngôi sao nhỏ lạ lởn vởn rồi nhập vào đàn sao em trên cờ TQ, biến cờ TQ lúc bấy giờ đến 6 sao. Thấy lạ người ta đồn ầm lên, nó biến mất? Cờ TQ hiện tại tổng số là 5 sao, tương lai có bao nhiêu sao xin hỏi lãnh đạo TQ và các nước nhược tiểu.

Khi làm Bộ trưởng Quốc phòng, ông Lê Đức Anh dẫn đoàn quân sự VN sang thăm TQ, về đêm được TQ chiêu đãi phim “Nước Trung Hoa thống nhất”, xem một đoạn, cả đoàn bất bình bỏ đi. Về nước ông Anh kể đại khái “…Nước Trung Hoa trong tương lai gồm các nước tiếp giáp với Trung Quốc: Đông Bắc Á, Tây Á và tất cả những nước Đông Nam Á – mỗi nước là một tỉnh của họ”.

Hướng chính và trước mắt, TQ đã và đang bung ra phía Đông Nam Á (ASEAN), VN là khâu đột phá. Nếu TQ không thôn tính được VN thì mộng tiến xuống phương Nam khó thành. Do vậy, từ xưa đến nay, bằng mọi giá, mọi cách, TQ quyết thôn tính VN để làm bàn đạp. Nếu thôn tính được VN thì các nước Miến Điện, Lào, Campuchia, Thái Lan không thể đương cự ngọn đòn từ Chính quốc (TQ) dội xuống và Thứ quốc (VN) đánh vào sườn. Nếu không chịu đầu phục, sẽ bị hất ra vịnh Thái Lan, vịnh Ben Gan… rồi xuôi ra Ấn Độ Dương tìm vùng đất hứa. Còn những nước đảo chơi vơi như Malaysia, Singapor, Indonesia, Philippines, Đông Taymor, Brunei là chuyện nhỏ.

Từ lâu, TQ xem việc “Cấy dân” như một quốc sách. Họ “thả dàn” cho dân họ đi khắp nơi. Tôi có đọc quyển “ Khi con Trời đi khắp bốn phương” xuất bản giữa thập niên 80. Trong sách ấy nói: Một trong những chiến lược dài hạn của họ là tạo ra “Đạo quân thứ 5”. Họ khuyến khích nam Hoa Kiều lấy nhiều vợ dân bản xứ, sanh nhiều con càng tốt. Họ thủ vai bên nội, dân bản xứ thường gọi họ là “Các Chú”, còn họ gọi người nam bản xứ là “Cậu”, có nghĩa là mày chỉ có thể là em vợ tao thôi. Đặc biệt, họ không khuyến khích (nói cấm hơi quá đáng) nữ Hoa kiều kết hôn với người bản xứ. Hoa kiều và những đứa con lai là “Đạo quân thứ 5”, sẽ hữu dụng khi cần. Sách ghi kết quả họ đã cấy cắm lực lượng thuộc “đạo quân thứ 5” thời đó như sau:

Singapor = 75% sân số.

Malaysia = 45% người Hoa, 45% người bản xứ, 10% người gốc Ấn Độ.

Indonesia = l5% dân số.

v.v.

Đã lâu rồi, TQ muốn cho đại quân tràn xuống phương Nam để phối hợp với đạo quân thứ 5 nội công ngoại kích mở rộng dư đồ. Họ không thực hiện được bởi lá chắn VN. Vì vậy, VN bao giờ cũng là cái gai trong mắt họ. Chưa thu phục được VN, không đi đường bộ được, có lẽ họ đang quyết mở đường biển.

2 - Việt Nam với Trung Quốc

Việt Nam và Trung Quốc núi liền núi, sông liền sông, biển liền biển. Nhìn bề ngoài, TQ và VN là 2 anh em hữu tình. Trong giao tiếp theo cung cách TQ là anh, bởi vì họ là nước lớn, dân số đông gần 15 lần dân số VN. Tác phong, văn phong, ngôn phong… của người anh bao giờ cũng ra giọng kẻ cả. Quan hệ VN và TQ như môi với răng – TQ là răng. Môi có phận sự bảo vệ Răng, nếu không làm tốt, Răng cắn dập Môi. Đó là quan hệ anh em láng giềng đầy xích mích suốt chiều dài lịch sử.

Khi có biến, TQ sử dụng VN như một lá chắn. Khi cần tiến về phương Nam, TQ sẽ sử dụng VN như một bàn đạp. Không phải vậy sao, suốt thời kỳ chiến tranh chống Pháp và Mỹ, VN vừa chiến đấu cho mình, vừa làm lá chắn bảo vệ TQ và phe XHCN, giá phải trả “núi xương sông máu”. Thế mà khi tàn trận, TQ nguyên vẹn trong nệm ấm chăn êm, vậy mà còn leo lẻo kể công với VN – Thật là khốn nạn. Một thằng anh bất lương, muốn đoạn giao với nó, nhưng làm sao được khi núi liền núi, sông liền sông, biển liền biển !?.

Đối với VN, TQ đã và đang dùng 2 phương sách:

Xâm lược cứng :

Năm 1972, sau khi đi đêm với Mỹ, suốt thập niên 70, TQ tổ chức trận xâm lược cứng đối với VN. Họ dùng chiến thuật “Hai dao một búa”: Chiếm đảo Hoàng Sa năm 1974 và mua chuộc Khơ-me Đỏ do Khiêu Xam Phon cầm đầu. Theo kế sách: Lưỡi dao thứ nhứt từ Hoàng Sa chém vào; lưỡi dao thứ hai từ đất liền Campuchia chém ra, giáp công chỗ hẹp nhất (40 km) thuộc Bắc Trung Bộ VN, rồi dùng “búa tạ” nện vào Hà Nội nói riêng, cả Miền Bắc nói chung, xơi gọn nửa nước VN (đàng ngoài) nối liền với Trung Hoa lục địa. Tiếp theo, nửa nước VN (đàng trong), với đạo quân thứ 5 (Hoa rặt và Hoa lai) phần đông ở Chợ Lớn, Sài Gòn nổi dậy, phối hợp với đại quân đàng ngoài, xơi nốt phần còn lại của đất nước Rồng Tiên.

Chiến lược xâm lược cứng này bị VN bẻ gãy trên đất Campuchia và biên giới phía Bắc VN trong năm 1979. Một lần nữa bị thua đau, TQ oán thằng em VN bất cộng đái thiên.

Xâm lược mềm:

Đã qua rồi thời xâm lược cứng (thực dân cũ), từ thập niên 90 đến nay, TQ thực hiện chiến lược xâm lược mềm (thực dân mới) đối với VN, theo kiểu “củi đậu nấu đậu”.

Bắt đầu từ Hội nghị Thành Đô, TQ đưa ra 16 chữ vàng và 4 tốt để dụ khị, ru ngủ… lãnh đạo VN.

16 chữ vàng: Láng giềng hữu nghị

Hợp tác toàn diện

Ổn định lâu dài

Hướng tới tương lai.

4 tốt : Láng giềng tốt

Bè bạn tốt

Đồng chí tốt

Đối tác tốt.

Thế rồi, lãnh đạo VN “say mồi”, đơn phương thực hiện 16 chữ vàng và 4 tốt, còn TQ thì “miệng nam mô, bụng chứa bồ dao găm”.

Bên trong VN:

- Họ mua chuộc lãnh đạo, với mộng dùng người Việt cai trị người Việt. Bằng mọi cách, họ cố tạo dựng những thái thú Tàu, theo phương cách “Chọn ngựa, cỡi ngựa giữ ngựa” – Đã chọn được chưa, với những ai… đến giờ này người ta chỉ nghi ngờ chớ chưa xác quyết.

- Họ luôn gây sự trên đất liền và biển đảo, biến những vùng không tranh chấp thành tranh chấp rồi gò lãnh đạo VN thương lượng song phương. “Lẽ phải nằm trong tay kẻ mạnh”, cãi qua cãi lại, họ kiếm được chút “cháo thịt” – Việc phân định biên giới đất liền và vịnh Bắc Bộ giữa Việt – Trung vừa qua đã nói lên điều đó.

- Bằng mọi cách, họ ràng buộc cho VN phụ thuộc ngày càng sâu về kinh tế đối với họ, biến VN thành con nợ của họ… để khi cần, “đánh vào dạ dày cho cái đầu nó gục xuống”.

- Mua chuộc lãnh đạo và ngành chủ quản, đưa kỹ thuật, đưa người vào VN khai thác tài nguyên và thầu khoán… làm cho VN dính “ăn thua” với họ, phải chấp nhận làm ăn với họ về lâu về dài.

- Cấy cắm dân TQ cùng khắp, chiếm những vùng quan yếu như Tây Nguyên, rừng đầu nguồn các tỉnh biên giới phía Bắc, rừng và các làng mạc ven biển, v.v. Họ trụ bám lâu dài, mắc gốc mắc rễ khó mà nhổ họ ra?!

- Họ cho tràn ngập hàng hóa dỏm, hết hạn sử dụng… vào nội địa VN, giết chết các ngành kinh tế non yếu của VN, gây ra thất nghiệp lan tràn.

- Thâm nhập văn hóa nhằm đồng hóa VN vào TQ. Đáng nói, phim của họ đã và đang tràn ngập trên màn ảnh nhỏ VN từ trung ương đến địa phương, như mê hồn trận: mưu ma chước quỷ, kích động bạo lực, gieo rắc tàn dư phong kiến…

- Thầy lang TQ xâm nhập như nơi không Chính phủ, họ tha hồ “vung râu đá giáp” khắp mọi tỉnh thành, đủ mọi chiêu lường gạt, lừa phỉnh, khiến dân VN nhẹ dạ nên tiền mất tật mang.

v. v.

Bên ngoài VN:

Trung Quốc đã và đang triển khai 2 gọng kềm: Ngoài biển họ lấn và thọc sâu đến tận quần đảo Trường Sa, cố làm chủ cho được 80% diện tích Biển Đông theo đường lưỡi bò họ tự vạch. Trên đất liền, họ đang dùng tiền từng bước lôi kéo có hiệu quả đối với 3 nước Thái, Lào, Campuchia.

Hai gọng kềm này đã thực sự ép VN vào rọ. Nếu họ khép lại, VN tắt thở là chắc. Nhưng thời đại ngày nay không cho phép họ giết VN bằng bạo lực theo kiểu xâm lược cứng ấy. Vậy thì mềm: Họ kẹp VN vào nách, cố cô lập và tách VN khỏi thế giới bên ngoài; kềm chế, chèn ép VN bằng mọi cách mà họ tạo dựng được bên trong như vừa kể trên. Nếu chưa đủ độ làm cho VN gục ngã thì còn 3 bửu bối khác: Đánh chiếm Trường Sa; xả bùn đỏ Bauxite Tây nguyên; cắt hoặc xả nước sông Mekong giết chết kho lúa gạo ở đồng bằng Nam Bộ VN. Vì tham vọng, TQ sẽ dùng hết sách, hết cách cho đến khi nào VN chịu phục mệnh Thiên triều, chịu nội thuộc TQ họ mới thôi. Diễu võ dương oai của TQ vừa qua chính yếu là nhằm gây sức ép để thu phục VN, tạo đà tiến về Phương Nam, vươn ra biển cả.

Là người VN yêu nước, ai lại không lo, không đặt vấn đề trước những diễn cảnh: Vì sao biểu tình chống TQ xâm lược biển đảo bị công an bắt bớ, xua đuổi? Sao kỷ niệm Ngàn năm Thăng Long và mừng ngày tái lập tỉnh biên giới Lào Cai đều lấy ngày 1/10 – ngày Quốc khánh TQ? Một ngôi sao nhỏ nào lởn vởn trên cờ TQ trong một thời điểm “nhạy cảm” như đã nói? Vì sao VN đập, đục những bia lưu niệm, tưởng niệm chiến công chống TQ ? Sao lãnh đạo VN thích “đi đêm” thì thầm với TQ ? Sao còn có quan chức VN cúi xuống giơ hai tay bắt tay “ông anh”, hoặc xem TQ như vị cứu tinh? Vân vân. Có lẽ vì quá lo cho vận mệnh đất nước, người ta bạo gan cải sửa 16 chữ vàng thành 16 chữ đen để cảnh tỉnh mọi người:

“Láng giềng khốn nạn

Cướp đất toàn diện

Cướp biển lâu dài

Thôn tính tương lai”.

3 - Việt Nam với ASEAN

Giữa thập niên 50, các nước Đông Nam Á chia thành 2 nhóm nước: Nhóm 3 nước Đông Dương Việt Nam, Campuchia, Lào và nhóm các nước còn lại.

Năm 1956, các nước còn lại mở hội nghị Băng-đung thành lập “Hiệp Hội Đông Nam Á” gọi tắt ASEAN. Sau đó họ thành lập “Liên minh quân sự” mang tên “Liên phòng Đông Nam Á”.

Hai nhóm nước này không ra mặt chống đối nhau, nhưng khuynh hướng của họ không cần phải giấu: 3 nước Đông Dương thân phương Đông (XHCN), các nước còn lại (ASEAN) thân Phương Tây (Tư bản), trực tiếp là Mỹ.

Sau khi thống nhất đất nước vào 1975, VN đã nâng được vị thế của mình trên trường quốc tế nói chung, ASEAN nói riêng. Xét về phương diện quân sự, có lẽ quân đội VN lúc bấy giờ mạnh nhất so với bất kỳ quân đội nào ở mỗi nước Đông Nam Á. Sau đó, Việt Nam làm hòa và kéo Campuchia và Lào cùng gia nhập khối ASEAN, đó là nỗi mừng vui của khối. Có thêm VN, Campuchia, Lào vào ASEAN, khiến người ta, nhất là TQ, không dễ bắt nạt.

Những năm gần đây, TQ ỷ mạnh dương oai ở biển Đông, nơi mà VN có nhiều quyền lợi nhất khối. Thế mà VN, thà chịu thiệt, bắt tay và “đi đêm” với TQ, khiến các nước anh em trong khối nghi ngờ. Khi VN gia nhập, các nước trong khối vui mừng bao nhiêu thì giờ đây họ buồn và thất vọng bấy nhiêu. Phần lớn các nước trong khối không dính đến Biển Đông, họ dại gì kê đầu vào, làm phật lòng gã khổng lồ TQ. Họ phải tự tìm sinh lộ, kể cả việc phải chiều và chơi với TQ dầu lòng không muốn và cảm thấy xấu hổ với khối, như Campuchia gần đây chẳng hạn.

Đáng thương anh Philippines, đơn thân chống chọi với “Sóng to gió lớn”. Đáng khâm phục, vì sự sống còn của khối, Tổng thống Indonesia cử Bộ trưởng Ngoại giao của mình đi các nước trong khối kêu gọi đoàn kết vượt qua hiểm nguy. Đáng mừng, khi được nhắc nhở, Campuchia cũng thảo và đưa ra bản “6 nguyên tắc về ứng xử ở biển Đông” để anh em trong khối cùng ký. Và đáng lo là VN chưa có thái độ rạch ròi với TQ.

Cũng không có gì khó hiểu, vì sao TQ cố sống chết đeo đuổi lập trường thương lượng song phương với từng nước ASEAN và phản đối sự can dự của các nước bên ngoài. Bởi vì, thế lực hiên tại của TQ chỉ ở mức bẻ gãy từng chiếc đũa, chớ không thể bẻ gãy nguyên bó đũa – nghĩa là thế lực của TQ hiện tại chỉ có thể đè bẹp một nước bất kỳ trong khối ASEAN chớ chưa đủ sức đè bẹp cả khối, và nếu có sự can thiệp từ bên ngoài càng bất lợi cho họ. Vốn không chính nghĩa, thế lực có hạn, nói đến thương lượng đa phương, TQ như đỉa phải vôi.

Nếu ASEAN thật sự đoàn kết và yêu cầu ngoại viện chống lại sự hung bạo của TQ, ngoài Liên Hiệp Quốc đồng tình, ắt sẽ có những cường quốc hậu thuẫn. Làm được như vậy, cái đầu của giới cầm quyền TQ dầu có nóng đến đâu cũng phải hạ nhiệt ngay.

Nếu ASEAN tiếp tục chia rẽ thì chết chùm, chỉ chết trước hay chết sau mà thôi. Do địa chính trị như phân tích ở trên, chắc chắn VN sẽ là nước chết đầu tiên. Điều này lẽ ra lãnh đạo VN thấy và làm trước chớ đâu đợi Tổng thống Indonesia?

Nếu nói Hun Sen hay Chính phủ Campuchia phản bội VN tôi e quá đáng. Là thằng em chung thủy một thời khi còn là 3 nước Đông Dương và cả khi cùng dắt tay nhau nhau vào ASEAN, giờ đây, trước họa bá quyền TQ, thằng anh VN đã và còn đang “đi đêm” với TQ mà bảo thằng em này không “sọc dưa” sao được! Nhưng thằng em đã hối cải, soạn và cùng ký vào bản “6 nguyên tắc ứng xử ở biển Đông” mà chưa chịu ân xá cho nó hay sao?!

Bất cứ nước nào trong khối ASEAN, chọn giải pháp thương lượng song phương với TQ thì chắc chắn không chết cũng bị trọng thương . Với tham vọng bá quyền, TQ đang giục hoãn cầu mưu, chia để trị, họ cố dùng giải pháp thương lượng song phương để lần lượt bẻ đến chiếc đũa cuối cùng.

Nếu ASEAN đoàn kết lại và tổ chức “Liên minh quân sự” theo kiểu “Liên phòng Đông Nam Á” trước đây thì sẽ sống yên phận.

Như đã nói, VN là mục tiêu số 1, là khâu đột phá đầu tiên của TQ, và nếu TQ chiếm được biển Đông thì VN là nước bị thiệt nhiều nhất… Vậy cớ sao VN chưa phải là nước đứng mũi chịu sào đương đầu với TQ để cứu mình, cứu bạn trong khối?

Cả khối đang nhìn cách hành xử của VN để chọn một trong hai: nể trọng hay khinh bỉ.

Bất kỳ nước nào, dân tộc nào chịu hay để thuộc TQ thì số phận chắc chắn sẽ không khác gì 4 nạn nhân Hồi, Mông, Tạng, Mãn.

Mỹ Tho, Tiền Giang 27 / 7/ 2012

T.T.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN