Dọn rác thể chế, nhưng cửa nhà vẫn chưa mở

Nguyễn Quốc Chính 

Chỉ hơn ba tuần sau khi ông Lê Minh Hưng nhậm chức thủ tướng chính phủ, người ta thấy một loạt con số chạy qua mặt báo: 184 thủ tục hành chính bị bãi bỏ, 890 điều kiện kinh doanh bị xóa, hơn trăm thủ tục được phân xuống dưới. Nghe qua thì giống như ai đó vừa lấy chổi quét một căn nhà lâu ngày không dọn – bụi bay lên mù mịt, và trong khoảnh khắc, ta tưởng mình đang sống trong một nơi hoàn toàn mới.

Quen kiểm soát, ngại xin lỗi – VinFast mang thói quen ao làng ra biển lớn

Phạm Đình Bá 

Khi một tập đoàn chọn cách trả lời công chúng bằng sự im lặng có kiểm soát, bằng những cánh cửa mạng xã hội đóng lại, bằng việc né tránh một lời xin lỗi giản dị, thì đó không còn là chuyện xử lý khủng hoảng nữa, mà là câu hỏi về giá trị và lựa chọn.

Câu hỏi ấy không chỉ dành cho Indonesia, mà cả cho Việt Nam: chúng ta muốn xây dựng những doanh nghiệp như thế nào khi bước ra thế giới — những tập đoàn biết lắng nghe và chấp nhận bị phê bình, hay những tổ chức chỉ thấy yên tâm khi dư luận bị dồn vào im lặng?

Cách Green SM trả lời sau vụ Bekasi là một lời nhắc về cái giá phải trả khi quyền lực quen kiểm soát mà không quen xin lỗi. Và đó cũng là lý do để tự hỏi: trong một thế kỷ mới, những doanh nghiệp mang quốc tịch Việt Nam sẽ bước ra thế giới bằng ngôn ngữ nào — ngôn ngữ của sự kiểm soát, hay ngôn ngữ của trách nhiệm và con người?

Thủ Thiêm, nơi thử thách sức chịu đựng của các nhà đầu tư lớn

Mai Phan Lợi 

Điều đáng suy ngẫm là vụ việc đang phát đi một tín hiệu mạnh mẽ tới cộng đồng đầu tư quốc tế. Thủ Thiêm, cũng như nhiều khu vực phát triển nhanh khác của Việt Nam, rõ ràng là “miếng bánh lớn”. Nhưng đi kèm với đó là những chi phí vô hình, chi phí của sự bất định, của thay đổi chính sách, và của những khoảng trống trong việc phân định trách nhiệm giữa các bên.

Trung Quốc: họ đã tiến rất xa!

Trần Thanh Cảnh 

Hai nước đang theo đuổi một mục tiêu giống nhau – "chủ nghĩa xã hội", bằng một cơ chế quản lý chính trị xã hội một đảng [cộng sản] xêm xêm nhau, vậy mà họ vượt xa ta, còn ta ì ạch mãi sau mà nhìn họ! Tại sao?

Lịch sử không thuộc về một phía mà thuộc về nỗi đau của cả dân tộc

Hoàng Dũng

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người, đám đông và văn bản

Nguồn: https://www.sbs.com.au/.../lich-su-khong-thuoc.../xp1i4slr5

Nguyen Thi Khanh Tram

Đồng tình với tác giả. Rất buồn khi mấy hôm nay PTV của VTV 1 vẫn nói “ngày giải phóng miền Nam“, như vậy là truyền thông chính thống vẫn còn chia rẽ…

Trần Kiêm Đoàn

Bài viết dẫn lại quan điểm của PGS.TS Hoàng Dũng là một nỗ lực đáng ghi nhận nhằm đưa thảo luận về ngày 30 tháng 4 năm 1975 ra khỏi quỹ đạo nhị nguyên “thắng - thua”, để tiến gần hơn đến một nhận thức mang tính nhân bản và hòa giải.

Trước hết, về mặt tri thức, lập luận rằng lịch sử không chỉ thuộc về một phía mà là “nỗi đau chung” có cơ sở vững chắc trong các nghiên cứu hiện đại về ký ức tập thể (collective memory). Những cách gọi khác nhau “giải phóng”, “quốc hận”, “thống nhất”… quả thực phản ánh vị thế trải nghiệm, chứ không đơn thuần là lựa chọn ngôn từ. Việc chỉ ra yếu tố “nội chiến” trong cuộc chiến Việt Nam cũng là một cách gọi có tính phân tích, giúp nhìn rõ bản chất phức hợp của xung đột, thay vì giản lược thành một chiều ý thức hệ.

Tuy nhiên, cần rạch ròi rằng cách tiếp cận “cân bằng ký ức” không đồng nghĩa với việc xóa nhòa sự khác biệt về chính nghĩa, trách nhiệm lịch sử hay bối cảnh quốc tế. Một bài học quan trọng của sử học là: đồng cảm không thay thế cho phân tích. Nếu chỉ dừng ở “cùng đau” mà không làm rõ các tầng nguyên nhân, từ chiến tranh lạnh, can thiệp quốc tế đến cấu trúc chính trị nội tại… thì nguy cơ rơi vào một thứ hòa giải cảm tính, thiếu chiều sâu.

Điểm mạnh của bài viết là nhấn mạnh vai trò của hành động cụ thể trong hòa giải, qua ví dụ thời Trịnh - Nguyễn. Đây là một so sánh gợi mở, dù cần thận trọng vì bối cảnh lịch sử hai thời kỳ rất khác nhau. Nhận định về không gian tự do biểu đạt cũng chạm đến một vấn đề cốt lõi: hòa giải không thể chỉ là diễn ngôn đạo đức, mà cần điều kiện thể chế để các ký ức khác biệt được cất tiếng.

Tóm lại, bài viết có giá trị như một lời kêu gọi nhân bản: chuyển từ ký ức đối kháng sang ký ức đồng cảm. Nhưng để đi xa hơn, cần bổ sung một nền tảng phân tích lịch sử khách quan và đa chiều, nơi sự thật, trách nhiệm và cảm xúc cùng tồn tại, không triệt tiêu lẫn nhau, mà soi sáng cho nhau.

Tự do báo chí thế giới sụt giảm trầm trọng…

Thùy Dương

Tự do báo chí trên toàn thế giới đã giảm xuống mức thấp nhất tính từ 25 năm trở lại đây, theo báo động của Phóng viên Không biên giới (RSF) khi công bố bảng xếp hạng tự do báo chí thường niên. Tự do báo chí tại hơn một nửa số quốc gia được xếp vào loại “khó khăn” hoặc “rất nghiêm trọng”.

Bảng xếp hạng tự do báo chí 2026 do tổ chức Phóng viên Không biên giới công bố ngày 30/04/2026. Việt Nam đứng thứ 174 trong tổng số 180 nước. © RSF - Capture d'écran

RFI Tiếng Việt 

Theo AFP, trong báo cáo đi kèm bảng xếp hạng thường niên được công bố hôm nay 30/04/2026, tổ chức Phóng viên Không biên giới (RSF) lưu ý: “Trong 25 năm qua, điểm trung bình của tất cả các quốc gia được khảo sát chưa bao giờ thấp như vậy”. RSF nhận định tình trạng suy giảm tự do báo chí một phần là do “sự phát triển của một hệ thống luật pháp ngày càng mang tính hạn chế, đặc biệt gắn với các chính sách an ninh quốc gia” kể từ năm 2001, thời điểm xảy ra vụ khủng bố 11/09 nhắm vào nước Mỹ.

30/4 – Chiến tranh kết thúc, nhưng hòa giải thì chưa?

Đinh Hoàng Thắng (Phd, Fellow CRT)

Hòa giải không phải là sự ban phát mà là một sự lựa chọn mang tính chiến lược!

Một ngày nào đó, khi 30/4 không chỉ được nhìn như chỉ là dấu mốc của chiến thắng, mà còn như biểu tượng của sự thấu hiểu và hàn gắn, thì khi đó, hòa bình mới thực sự trọn vẹn.

Những ngày cuối tháng Tư

Nguyễn Xuân Thọ 

Tháng 11.2024 tôi về Việt Nam tìm cách in quyển sách mới viết về hai cuộc chiến tranh. Tôi muốn ra sách nhân dịp 30.04.2025 và sẽ mời một số nhân chứng về dự. Nhưng việc không thành. Quyển sách lúc đầu mang tên “Thực Ra Kẻ Thù Cũng Là Người” phải lăn lộn mất 12 tháng, để rồi được xuất bản cuối tháng 11.2025 với cái tên “Xuyên Qua Mọi Chiến Tuyến” [1] – Trong đó có rất nhiều nhân chứng của tháng Tư 1975.

Bị Mỹ bỏ rơi, Ukraina chuyển mình!

Lê Diễn Đức 

Thay vì sụp đổ, Ukraina chuyển mình: không còn chỉ là phòng thủ, không còn chỉ là giữ đất. Chiến lược mới được định hình rõ ràng: “Mang chiến tranh trở lại lãnh thổ Nga”.

Quá chú ý vào cuộc chiến Iran, chúng ta dường như sao nhãng một mặt trận khác khốc liệt không kém: Ukraina - Nga.

Minh bạch thông tin là ranh giới không được phép vượt qua

Tô Văn Trường

Những ngày qua, việc hầu hết các cơ quan báo chí đồng loạt gỡ bỏ* các bài viết liên quan đến quyết định rút lui của ba cơ thủ Việt Nam: Dương Quốc Hoàng, Nguyễn Anh Tuấn và Lê Quang Trung khỏi giải đấu quốc tế tại Trung Quốc vì xuất hiện hình ảnh “đường lưỡi bò” phi pháp, đã làm dấy lên một vấn đề nghiêm trọng: trách nhiệm thuộc về ai, và được thực thi theo cơ chế nào?

Bao giờ nước mắt có thể “lay lòng gỗ đá”…

Nhà báo Huy Đức - Trương Huy San

Nhắc lại. Những ngày cuối Tháng 4 này vẫn phải nhắc lại dù đã hơn 50 năm, bởi dường như các nhà quản trị quốc gia vẫn chưa muốn chữa lành vết thương trên thân thể Mẹ Việt Nam.

Bauxite Vit Nam 

30/04

Nếu mừng đất nước Thống Nhứt, kêu gọi hòa hợp hòa giải, khép lại quá khứ, thuận hòa hiệp lực xây dựng tương lai, quên đi chiến tranh thắng thua, thì tổ chức Chào Mừng Dân Sự, gồm đủ Bắc Nam, không duyệt binh hay diễu hành quân đội (gợi lại chiến tranh).

Hòa bình rồi, xây dựng đất nước, mỗi tỉnh thành cử đại diện tham gia diễu hành. Mời bạn bè thế giới đến tham dự, có lẽ không nước nào từ chối.

Triệu người vui (không có triệu người buồn).

 

Ngoan Lam

Con tạo xoay vòng

Đoàn Lê Quân 

Hà Nội có thể sẽ đẹp hơn, hiện đại hơn, đắt đỏ hơn. Nhưng câu hỏi lớn nhất không phải thành phố sẽ cao bao nhiêu tầng, sáng bao nhiêu đèn, hay thu hút bao nhiêu vốn đầu tư.

Câu hỏi lớn nhất là: Ai còn được quyền ở lại để sống trong thành phố ấy? Và chúng ta sẽ kỷ niệm 100 năm lập quốc với ý nghĩa ra sao khi mà mục tiêu tốt đẹp ban đầu của những nhà lập quốc đang còn rất xa mới tạo ra sự công bằng cho mọi người.

Lệnh phong tỏa Hormuz phủ bóng lên chuyến thăm Trung Quốc của Trump

Katsuji Nakazawa, “US blockade of Hormuz casts shadow over Trump’s China visit,” Nikkei Asia, 23/04/2026

 Nguyễn Thị Kim Phụng biên dịch

Khi áp lực gia tăng lên điểm nghẽn của nền kinh tế Trung Quốc, Tập sẵn sàng phản công.

Chỉ còn ba tuần nữa là đến chuyến thăm Trung Quốc dự kiến của Tổng thống Mỹ Donald Trump, nhưng một bầu không khí đáng lo ngại đã bắt đầu bao trùm quan hệ giữa hai nước.

Vấn đề cốt lõi là Eo biển Hormuz — tuyến đường hàng hải huyết mạch mà khoảng 20% lượng dầu thô và khí tự nhiên hóa lỏng của thế giới đi qua. Tuyến đường thủy hẹp này có tầm quan trọng sống còn đối với nền kinh tế khát dầu của Trung Quốc.

Chúng ta có đang lệch khỏi xu thế chung của nhà nước pháp quyền?

Nguyễn Ngọc Chu

Giao cho Chủ tịch UBND cấp xã thẩm quyền trực tiếp đình chỉ hoạt động hoặc tước quyền sử dụng giấy phép, chứng chỉ hành nghề trong lĩnh vực bổ trợ tư pháp là một thiết kế đi lệch chuẩn pháp quyền và tiềm ẩn các hệ quả tiêu cực.

Nguyen Thanh Nguyen

Việt Nam có thể làm những thứ thế giới không thể làm hay không dám làm.

Tr Q Huan

Nói phải củ cải có nghe không nhỉ thời này! ngày xưa Các Cụ bảo "Nghe".

Đỗ Xuân Phương

Mọi sự có cảm giác ngày càng đi quá xa đến mức buồn cười nhưng đó là cười ra nước mắt. Nhánh hành pháp ngày càng được trao nhiều quyền, nhánh tư pháp ngày càng èo uột, nhánh lập pháp thụ động hơn bao giờ hết! Nền tảng pháp luật như vậy muốn "vươn mình" ư? Khó đấy!!!

Sáng lập:

Nguyễn Huệ Chi - Phạm Toàn - Nguyễn Thế Hùng

Điều hành:

Nguyễn Huệ Chi [trước] - Phạm Xuân Yêm [nay]

Liên lạc: bauxitevn@gmail.com

boxitvn.online

boxitvn.blogspot.com

FB Bauxite Việt Nam


Bài đã đăng

Được tạo bởi Blogger.

Nhãn