Gánh nặng tuổi thơ...

Thái Hạo

Sáng ngủ dậy, thầy tôi ở Hà Nội gọi điện, kêu trời với nhau về việc không hiểu tại sao bây giờ trẻ con phải học lắm thế. Con thầy, tuy học trường tiểu học tư thục, ngày 2 buổi ở trường như công lập đã đành, mà tối nào về cũng một đống bài tập, Chủ nhật cũng phải bò ra làm bài tập. Thầy bảo, trẻ con không có tuổi thơ, chúng bị tàn phá kinh khủng quá, trí não bị cưỡng bức như thế thì làm sao có thể trưởng thành lành mạnh được. Cũng đã có ý kiến với nhà trường, nhưng không cải thiện được gì, nhìn con mà xót xa…

Có giỏi thì hỏi trời đi

Tạ Duy Anh

Chuyện này xảy ra từ thời nhà Nguyễn.

Phát hiện ra một quán cafe mới mở, bèn rủ ông bạn từng là đồng ngũ đến thử. Người pha chế là một cô bé xinh xắn, cao ráo. Cafe máy có vị đắng của robusta xen tí chua hoàn hảo của arabica, rất hợp gu.

Hội đồng Hòa Bình hay cái chết của Liên Hiệp Quốc?

Hiếu Chân/Người Việt

Trong không khí tranh cãi ồn ào chung quanh ý đồ thâu tóm đảo Greenland của Tổng thống Mỹ Donald Trump, có một sự kiện có tầm quan trọng lớn hơn rất nhiều nhưng ít được chú ý: thành lập Hội đồng Hòa Bình (Board of Peace) theo “sáng kiến” của ông Trump. Hội đồng Hòa Bình là cái gì và nó có ảnh hưởng thế nào với nước Mỹ, với thế giới ngày mai?

Nói lại câu chuyện áo, quần và vị thế của luật sư

Ngô Anh Tuấn

Trong quá trình làm việc với các đồng nghiệp, tôi đọc một số bản án của toà án nước ngoài, trong đó phần đa là của Toà án Anh. Bản án kinh doanh thương mại mà đọc cuốn hút như một câu chuyện. Trong câu chuyện pháp đình ấy, vai trò của luật sư các bên được thể hiện nổi bật ở vai trò trung tâm và từng câu, chữ họ nói đều được đem ra mổ, xẻ, phân tích, đánh giá. Kết quả của bản án được căn cứ rất nhiều vào các tài liệu, chứng cứ và các lập luận của luật sư. Tôi không để ý các luật sư mặc trang phục ra sao khi lên toà, tôi chỉ biết lời nói họ được ghi nhận. Tôi nhìn vị thế của chúng tôi và xuýt xoa.

Trông người lại ngẫm đến ta - Trái banh đâu phải chỉ là trái banh

Lê Học Lãnh Văn

Nhanh Le

Dân thì đông, còn người được quyền đóng góp thì ít thì làm sao mà phát triển được

Từ khi các ông huấn luyện viên xứ Kim Chi tới Việt Nam, tối nay mới thấy Việt Nam đá banh như chính mình mười mấy năm trước: loạng choạng, có khi xem như con nít đá với người lớn!

Thua xứng đáng, không mất niềm tin

Tô Văn Trường

Nỗi buồn sau trận bán kết không phải của riêng ai. Nó lan tỏa âm thầm, nặng nề, từ khán đài đến mạng xã hội, từ những người làm chuyên môn đến những cổ động viên bình dị nhất. Phần đông người hâm mộ bóng đá Việt Nam đều tin và kỳ vọng đội tuyển sẽ vượt qua Trung Quốc để bước vào trận chung kết.

Họ là Trung Quốc

Tạ Duy Anh

Từ hôm tái khám về không muốn đọc báo, rất ít lên mạng, vì thế mọi sự ồn ào bỗng như ở thế giới khác, chả liên quan gì đến mình. Bạn bè biết tôi tịnh thất dưỡng bệnh cũng ít tương tác.

Viết hết ra không… những gì được nghe kể lại?

Phan Thúy Hà

“Cháu Thúy Hà... gian khổ ác liệt trong chiến tranh đều na ná nhau. Chỉ khác là nó xảy ra ở địa bàn khác nhau, hoàn cảnh khác nhau và thời gian khác nhau mà thôi. Chính vì vậy người nghe dễ nhàm chán. Đúng là có lỗi một phần ở thế hệ các chú. Có những góc khuất của chiến tranh và cả những chuyện đau lòng còn giấu kín. Biết là cháu cũng không thích rông dài, chú sẽ kể một mẩu chuyện mà chưa bao giờ chú nguôi ngoai”, chú Vũ Huy Chương. Tin nhắn cách đây 9 năm. Thời gian đó ngược về trước rất hiếm các mẩu chuyện “nhạy cảm” được kể ra. Bây giờ thì rất nhiều trên mạng và cả trong sách chính thống.

Đừng dùng ký ức cá nhân để kết tội một tác phẩm văn học

Nguyễn Xuân Vượng

(Viết nhân những tranh luận về "Nỗi buồn chiến tranh" của Bảo Ninh)

Gần đây, bài viết dài của Nguyễn Cảnh Toàn (NCT) về Bảo Ninh (BN) lan truyền mạnh mẽ trên mạng xã hội. Bài viết chứa nhiều hồi ức được dựng lên có vẻ chân thành của một đồng đội gần gũi tác giả và cả gia đình BN nhưng đồng thời cũng bộc lộ một vấn đề nghiêm trọng: dùng ký ức cá nhân để phán xét một tác phẩm văn học và một nhà văn - điều vốn không thuộc cùng một thước đo.

Cô giáo khiếm thị và cái màn hình Braille

Nguyễn Xuân Thọ

Lần này tôi đến nhà Lena (Tử Đinh Hương) vào lúc em vừa dọn xong căn nhà nhỏ sau khi thợ chữa mái tôn bị dột. Một mình thui thủi dọn vật liệu vương vãi từ tầng trên xuống tầng dưới thì người tỏ mắt như tôi cũng thấy mệt mỏi. Em nói rằng tháng Ba này anh Hùng ra tù, em sẽ đỡ cô đơn, vất vả.

Niềm tin trước giờ G – tiếng nói của lòng dân

Tô Văn Trường

Hôm qua, trước giờ bóng lăn trận bán kết Việt Nam - Trung Quốc, tôi đã viết bài “Việt Nam tiến lên – làm nên kỳ tích ngay trong 90 phút!”. Đó là một bài viết không giấu sự chủ quan của cảm xúc, thậm chí có phần “liều” trong dự báo: tin rằng U23 Việt Nam sẽ giải quyết trận đấu ngay trong hai hiệp chính, không kéo dài sang hiệp phụ hay luân lưu.

Không thể để mất Sông Hậu trong im lặng

Phạm Phan Long

 January 17, 2026

Lời giới thiệu của Viet Ecology Press

KS Phạm Phan Long khám phá sông Hậu đã bị xóa mờ, thậm chí xóa bỏ trên các bản đồ của Mekong River Commission (MRC), đã viết và gởi thư báo cáo và yêu cầu MRC vẽ cả hai nhánh sông Mekong rõ ràng như nhau, cùng có mặt trên tất cả các bản đồ của họ; đến nay vẫn chưa được trả lời; do đó tác giả viết thêm tài liệu này gửi cho đại diện các nước trong MRC Joint Committee khuyến cáo họ đặt Mekong River Secretariat trước trách nhiệm giải thích và giải quyết sự việc này.


Lời giới thiệu của KS Nguyễn Đức Toản

Đây là một cảnh báo nghiêm túc và rất đáng suy ngẫm về tính chính xác khoa học và trung lập địa lý trong các sản phẩm bản đồ – dữ liệu của Mekong River Commission. Việc Sông Hậu (Bassac) – một nhánh phân lưu mang gần 50% lưu lượng, đóng vai trò then chốt về phù sa, đa dạng sinh học và chống xâm nhập mặn – bị làm mờ hoặc “biến mất” trên nhiều bản đồ gần đây không còn là lỗi kỹ thuật thuần túy, mà đã chạm đến chuẩn mực khoa học và trách nhiệm thể chế.

Việc đối chiếu chặt chẽ giữa bản đồ, trạm quan trắc và dữ liệu thủy văn đã cho thấy sự thiếu nhất quán trong biểu đạt không gian. Trong bối cảnh ĐBSCL chịu sức ép lớn từ biến đổi khí hậu và quy hoạch thượng nguồn, việc “im lặng hóa” một dòng sông là điều không thể xem nhẹ. Đây là lời nhắc rõ ràng rằng: minh bạch dữ liệu không gian chính là nền tảng của quản trị bền vững.

Nếu không lên tiếng kịp thời, việc “xóa mờ trên bản đồ” rất dễ dẫn đến xóa mờ trong chính sách và đầu tư. Đây là lời nhắc mạnh mẽ rằng: bản đồ không trung lập; nó định hình nhận thức, và nhận thức sẽ định hình số phận dòng sông.

Xung quanh “hòn Vọng Phu” ở Thanh Hóa (2)

Thái Hạo

Việc chính quyền tỉnh Thanh Hóa chi 17 tỷ đồng để “gia cố” “hòn Vọng Phu” này, hôm qua tôi đã có bài tra cứu về gốc tích và tên gọi của nó. Bước đầu, với những tư liệu có được, tạm kết luận rằng, đến đầu thế kỷ 20 khối đá này vẫn còn được gọi là “thạch trụ”, “thiên thạch trụ” và do người dân khai thác đá chừa lại mà thành (để làm mốc), chứ không phải hoàn toàn thiên tạo và cũng không được gọi là “hòn Vọng Phu”. Tổng đốc Thanh Hóa, tác giả của Thanh Hóa kỷ thắng Vương Duy Trinh còn khẳng định: việc tưởng tượng ra “hòn vọng phu” là bịa đặt. Xem bài viết ở đây: https://www.facebook.com/share/p/1AwZRCCfjP/

Đại hội XIV của Việt Nam: Quyền lực, cải cách và thế hệ chính trị kế tiếp

Nguyễn Khắc Giang

Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng Cộng sản Việt Nam khai mạc ngày 19/1, với khoảng 1.600 đại biểu nhóm họp để hợp thức hóa những quyết định đã được dàn xếp trong nhiều tháng trước đó. Nhưng kỳ đại hội này có thể sẽ là sự kiện quan trọng nhất trong một thế hệ. Không chỉ quyết định ai sẽ nắm quyền trong chính trường Việt Nam đến năm 2031, Đại hội còn cho thấy liệu hệ thống một đảng có thể tự điều chỉnh để đáp ứng những đòi hỏi mới của thời đại, hay sẽ “đông cứng” dưới một bộ máy an ninh vốn chưa bao giờ có ảnh hưởng lớn đến thế.

Sáng lập:

Nguyễn Huệ Chi - Phạm Toàn - Nguyễn Thế Hùng

Điều hành:

Nguyễn Huệ Chi [trước] - Phạm Xuân Yêm [nay]

Liên lạc: bauxitevn@gmail.com

boxitvn.online

boxitvn.blogspot.com

FB Bauxite Việt Nam


Bài đã đăng

Được tạo bởi Blogger.

Nhãn