28/11/2013

Can ngăn độc đoán

Phạm Kỳ Đăng

Cũng như những lời vòng vo chối cãi leo lẻo trước Quốc hội, nào là xả lũ đúng quy trình, cần phải chứng minh chuyện ép cung hay đánh đập, Việt Nam không có báo lá cải, rất vắng mặt một đạo đức tường trình tối thiểu của người mang trách nhiệm hay lẩn tránh sự thật, thì những hành vi sửa đổi theo kèm của họ tất chỉ là quàng xiên vá víu. Trong những ngày vừa qua, nhiều sự kiện, thiên tai, biến cố xảy ra. Với một Quốc hội hoạt động đúng chức năng, thì trong kỳ họp này đáng ra không phải tập trung quá nhiều sức lực vào thảo luận kém hiệu quả xung quanh những vụ việc tù người oan sai, phi tang xác người sau phẫu thuật thẩm mĩ... Một Quốc hội đóng vai trò chân chính, có thể bất thường lập ra những ủy ban điều trần về những sự kiện trên, thực sự truy cứu trách nhiệm cá nhân, và điều khiển chính sách bằng những sáng kiến dẫn đến sửa đổi luật pháp.

Nhưng những hoạtđộng vừa qua của Quốc hội hầu như chỉ là những thao tác chữa cháy nơi tiền cảnh. Một kỳ họp Quốc hội lâu dài, sắp kết thúc ở hai ngày tới mất định hướng, như bị thao túng bởi bàn tay vô hình, lại bỏ qua điều căn cốt nhất quyết định vận mạng của dân tộc, tức thảo luận công khai về một bản hiến pháp mới. Các sự kiện đình đốn trong ý thức, không được thảo luận tòan thể ở một đất nước bị kiểm duyệt báo chí qua nhiều thế hệ, tuy nhiên sẽ không gây hệ quả bi thảm bằng họat động của thiết chế mang chức năng chế ngự điều tiết, là Quốc hội. Còn một hai ngày nữa, vô cùng khẩn thiết, Việt Nam hoặc có được một góc nhìn tuy rất nhỏ hướng tới tương lai hay lại tiếp tục là nạn nhân bị bịt mắt, nhốt vào thùng phuy, dội nước sôi vào đầu. Ai cũng có quyền nêu câu hỏi đó, chính vì thế, trước đám người „đầy tớ nhân dân“ đang tìm cách áp đặt quy định sinh tồn cho mình.

Có vẻ như được tổng đạo diễn của đảng trì hoãn đến phút cuối cùng, ở ngày áp chót, các vị nghị sĩ vẫn sẵn sàng bấm nút không suy nghĩ, và Quốc hội sẽ thông qua bản Dự thảo sửa đổi hiến pháp 1992 tự biên tự diễn mà thôi.

Nếu quả như Quốc hội thông qua Dự thảo sửa đổi hiến pháp 1992, chẳng khác nào một lần nữa, họ tổ chức sửa chữa khế tự, như đã từng yểm giấu, cắt xén di chúc của lãnh tụ được họ tôn vinh là cha già dân tộc. Nhân dân, chưa bao giờ là công dân, càng không được là chủ nhân trên đất nước mình đang sống, toàn thể lại bị đẩy ra rìa, và thật tệ, nạn nhân vĩ đại ấy còn phải móc hầu bao tài trợ một ngày họp tốn bạc tỷ, cho thêm một sai phạm có tổ chức.

Nước ta, trong trường hợp thông qua dự thảo, vẫn bị đeo thêm cái danh Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa, một cái tên xuất trình căn cước bị người nước ngòai cười cợt giống như xước danh đầy mỉa mai, nếu nhìn vào hiện trạng hôm nay. Có một lớp người vị quyền và tiền, bảo kê quân đội và công an kè kè súng ống, áp đặt cái quyền ăn nói và quyền sở hữu tài sản, tài nguyên, trí lực của một quốc gia, ngạo mạn hiến định quyền cai trị của mình trên đầu lớp dân khốn khổ mang tiếng là giai cấp tiền phong. Đã bao giờ giai cấp tiền phong ấy có được nhân quyền cơ bản, quyền tự do ngôn luận và lập hội đoàn liên kết? Và những người khốn khổ ấy, trong những thời khắc này là người dân Việt Nam sống trong cảm giác mất phương hướng, lo âu, vừa bị đánh đập và vừa bị thôi miên, còn kéo dài hàng trong cuộc mưu sinh cơ cầu màn trời chiếu đất đi khiếu kiện mất ruộng vườn, và đi tìm công lý. Nếu „đầy tớ“ của họ nói đến Tổ quốc như một bà mẹ, yêu cầu những người này hãy trả lại danh vọng cho tổ quốc chỉ là Việt Nam, thể chế cộng hòa do nhân dân phúc quyết, bởi cứ mang theo cái danh xưng dối trá là CHXHCN, người dân như tôi sẽ bớt yêu nước đi một chút. Đất nước của ta nào xưa nay có thể chỉ thuộc về một nhóm mạo danh nhân dân mà sửa sang khế tự?

Hiến pháp của một quốc gia là khế ước xã hội, có thể coi như khế tự về mặt tinh thần, hệ trọng nhất, bao giờ cũng phải đứng cao hơn một cương lĩnh đảng. Chính cái Dự thảo sửa đổi hiến pháp 1992 từ trên ban xuống cốt vẽ ra cho bù nhìn thông qua ở phút chót, duy trì cái ác ủ ấp xung đột đẫm máu, quyết định mọi thất bại của đất nước trong tương lai xa gần.

Thất bại trong sản xuất, kinh doanh, thương mại, trong khoa học, nghệ thuật, và nhất là trong ngành giáo dục, ngành y tế là những vấn nạn dễ thấy, không thể nào có thể cứu vãn qua những thao tác tái phối trí nhân sự, bởi nhân sự đảng chọn tha hóa trong chính cơ chế vắng giám sát. Từ bộ máy thanh lọc của độc đảng, càng ngày càng xuất hiện nhiều quan chức bị chất vấn chối bay chối biến, trơ trẽn như phỉ nhổ vào lương tri và trách nhiệm.

Tôi không bao giờ tin vào công hiệu của những biện pháp chữa cháy do đại biểu Quốc hội gợi ý và người đứng đầu ngành công an chấp thuận, thí dụ như lắp đặt video camera vào các phòng hỏi cung để giám sát hành vi điều tra viên. Dưới giác độ pháp lý văn minh, đặt quay video người mới chỉ là nghi can là xúc phạm nhân phẩm công dân. Hơn nữa cả bộ máy truyền thông hùng hậu vốn dùng chính chỉ một camera với những thủ thuật cắt ghép, đã dựng nhiều chuyện bịa đặt bôi nhọ những người bất đồng chính kiến, những tù nhân lương tâm như Cù Huy Hà Vũ, Điếu Cày Nguyễn Văn Hải. Và rồi người ta có thể tra tấn, ép cung và lấy cung ngòai phòng xử, và thậm chí công an có thể xây cất phòng tra tấn riêng, ai mà biết. Ngành tư pháp thật sự, phải được phi đảng hóa, phi công an hóa, phải sắp đặt công an vào đúng khâu điều tra theo chức năng dưới sự của Viện công tố, tức là ngành tư pháp phải họat động độc lập với hành pháp và tư pháp. Nhưng đây là câu chuyện đòi hỏi tam quyền phân lập mà Dự thảo sửa đổi hiến pháp 1992 này bác bỏ, vốn là một chủ đề cấm kỵ trong báo chí và học thuật cho đến hôm nay nhiều sinh viên, nhà văn nhà báo cũng còn mơ hồ, nhiều nghị sĩ cũng chẳng còn biết đến, nói chi đến dân thường. Kết quả của hơn 65 năm tuyên truyền ngu dân là thế. Trong ý thức của người dân bị bịt miệng suốt 65 năm nay, cơ hội được thắc mắc tranh luận về hiến pháp, về Dự thảo hiến pháp 2013, nhân quyền, được trưng cầu dân ý và bầu cử tự do còn là một viễn ảnh xa vời.

Bưng miệng bịt mắt báo chí sẽ chịu sự phản ứng của chính giới này gửi lại, đó là báo lá cải đầy sạp báo đang chia đất canh tác của tuyên truyền. Công tác tuyên truyền tuyên huấn giáo điều từ mấy thập kỷ nay đã ăn sâu thâm căn cố đế vào não bộ của những người duy trì nó. Một xã hội kiến thiết trên nền tảng của bất minh, bất chính danh và thiếu trung thực sẽ thu hoạch được một đám người công cụ trí trá, hậu quả bao gồm cả các nhà nghị sĩ vô cảm vô nghĩ hôm nay, coi như không hề biết đến vận mệnh của nước non này rồi sẽ ra sao!

Những đại biểu Quốc hội, còn người có lòng công chính và ý thức được tình thế, xin đừng vô tâm nhấn nút Cho một ý chí ngạo nghễ bất chấp đang vươn lên tới độc đóan và bạo quyền trắng trợn.

Điên cuồng vì bạo quyền độc đóan, những nhà lãnh đạo thế hệ sau chiến tranh đã không từ một thủ đọan nào nhằm trì hõan việc trao trả lại quyền lực cho nhân dân đang cần được tiếp cận với hiến pháp của mình, ít nhất được một lần qua trưng cầu dân ý có sự giám sát của công luận quốc tế. Riêng ngày mai nữa, nếu các vị không bác bỏ, một cách bất đắc dĩ, tôi lại rất mong các vị tiếp tục có thái độ trì hõan việc thông qua cái bản dự thảo điên rồ như vậy, cho dân chúng tôi được nhờ.

Bằng không các nghị sĩ do đảng cử đảng bầu sẽ lại tiếp tục nhấn nút. Cái nút ghế điện tiêu diệt ước vọng cuối cùng của người dân Việt Nam về một nhà nước độc lập, xã hội dân sự, dân chủ và tự do.

P.K.Đ.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN