24/09/2011

Hai bài thơ thư giãn cuối tuần

 

1. Vượt sông đi học

Huỳnh Văn Úc

 

image Tôi xúc động đến nghẹn ngào

Vì những đứa trẻ vượt sông đi học,

Hỡi những ngài có IQ cao

Ôm giấc mơ đường tàu cao tốc,

Hỡi Bà Mẹ Việt Nam anh hùng

Cười hay khóc

Với tượng đài bốn trăm tỉ đồng.

Hỡi những đại gia vui vẻ trên sông

Ca nô lướt như bay

Gái ‘sinh thái’ ôm trong tay

Trận cười ngàn vàng chẳng tiếc,

Hỡi những ngài đăng đàn diễn thuyết

Lời lẽ hùng hồn

Vì nước

Vì dân.

Tất cả hãy về đây

Xã Trọng Hóa, Quảng Bình

Dòng sông Khe Rào vào buổi bình minh

Những mái đầu xanh nhấp nhô trên sóng

Ôi! Thương thay những thân hình bé bỏng

Vượt sông đến trường,

Ai không biết xót, biết thương

Là người có trái tim bằng đá,

Vào đầu thế kỷ này

Đó là chuyện lạ

Khi chúng ta vẫn mơ về xã hội công bằng

Và khi chúng ta vẫn nói rằng

Vì nước

Vì dân.

H.V.U.

Cựu chiến binh

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN

 

 

2. Tổ quốc bao giờ như thế này chăng?

(Xin hương hồn nhà thơ Chế Lan Viên thứ lỗi)

Nguyễn Bùi An

Tổ quốc dư tiền như thế này chăng?

Làm đại lễ, lễ rước, lễ đưa... lễ tùm lum các loại.

Để những tuổi thơ từ đống rác Thạnh Lộc (Sài Gòn)

                                                     đến tận bãi sông Hồng

                                                                               teo quắt,

trẻ sơ sinh bị bán làm công cụ kiếm tiền

trong tuổi nằm nôi.

***

Tổ quốc bao giờ nợ thế này chăng?

Nợ công khai, nợ giấu giếm, nợ sắp vay

và những nợ không biết thế nào để trả.

Nhưng ngân hàng cứ mọc lên như lá

ngày khai trương tươi rói những bóng hồng.

***

Tổ quốc bao giờ buôn bán thế này chăng ?

Rừng rú, đất đai, tài nguyên đem bán tất

bán như thể chưa bao giờ sợ mất

mươi năm sau con cháu chỗ cắm dùi.

***

Tổ quốc bao giờ như thế này chăng ?

Đồng loại tính như cái gì lạ hoắc.

Tập thể đốt người chỉ vì con chó

và chó ăn người bởi một ký cà phê.

***

Tổ quốc bao giờ kỳ cục thế này chăng?

Có nhà văn, nhà thơ muốn quên cái mình đã viết

trọn đời người vẫn trái tim tha thiết

nhưng " CÂU"," VẦN" không sống trọn một đời thơ.

***

Tổ quốc bao giờ đau đớn thế này chăng ?

Ăn cơm cá biển không mặn vì nước muối

mà mặn vì vị máu của ngư dân.

Sáng ra cà phê, chiều vào quán nhậu:

chuyện đô la, chuyện đất đai, chuyện gái

"good idea" - Những dự án cướp đất đồng bào

Festival , Gala, Idol chen lẫn chuyện tào lao,

nghe Hoàng Sa, Trường Sa tưởng ở bên kia đại dương xa lắc.

***

Tổ quốc bao giờ như thế này chăng?

Lòng yêu nước thể hiện ra là bị bắt

đạp mặt thanh niên yêu nước, vu khống người hiền

sợ quân thù hơn sợ lòng dân.

***

Tổ quốc bao giờ nhiều người đẹp thế này chăng?

Hoa hậu áo dài, thể thao, trái đất....

tràn sạp báo những chân dài ngực chắc

nghe thanh bình như xứ sở nàng tiên???

***

Nhưng còn đó người em Kim Tiến

"Hoa Hậu" của một NGÀY THU thăm thẳm trời xanh

dáng hiên ngang và nụ cười kiêu hãnh

như bà Trưng, bà Triệu, cô Bắc, cô Giang, Thanh Nghiên bé nhỏ -

Người phụ nữ Việt Nam mà thời nào cũng có.

***

Cười đi em cho Tổ quốc hồi sinh.

 

Sài Gòn những ngày mưa 2011

N.B.A.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN