06/12/2012

Đọc Nguyễn Quang Lập càng nhớ chị Phóng

Thái Hữu Tình

Sáng nay đọc bài Tài sản vô giá của bà Phóng? của nhà văn Nguyễn Quang Lập tôi lại nhớ “chị Phóng” quá.

Năm 2007, cũng vào dịp tháng 12, trong lúc tin Trung Quốc ngang ngược cưỡng chiếm và hợp pháp hóa hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa đang còn nóng hổi, sinh viên Việt Nam đã liên tục biểu tình phản đối Trung Quốc trong hai hôm cuối tuần ngày 9 và 16 tháng 12; nhưng theo bản tin của China Today, Thông Tấn Xã Việt Nam, thì bà Phóng - đại diện cho Quốc hội Việt Nam trong chuyến thăm Trung Quốc – đã không (dám) phát biểu gì liên quan đến Hoàng Sa và Trường Sa (*).

Không biết tiệc chiêu đãi chuốc rượu đoàn của bà Phóng tại Bắc kinh có ngọt bùi không, nhưng với người Việt Nam thì những cuộc rượu làm nhục quốc thể chỉ có mùi cay đắng. Khi ấy tôi đã tặng “chị Phóng” bài thơ “thất ngôn lục cú” như sau:

Hỏi bà Tòng Thị Phóng

Sang đấy làm chi chị Phóng ơi?

Biển Đông chúng cướp trắng tay rồi!

“Sứ giả anh hùng” câm miệng hến

Ngọt ngào chi thế chén hoan bôi?

Hay là thách thức toàn dân đấy?

Nhục Đảng chị và uất chúng tôi!

Thái Hữu Tình

(Nô-en 2007)

Vì thế, đọc Nguyễn Quang Lập, nhớ “chị Phóng” là phải nhớ đến Rượu.

Trang của nhà văn Nguyễn Quang Lập chỉ là “chiếu rượu” như nhà văn tự nhận, nhưng đây là rượu say khướt tình đời để tràn đầy nghĩa khí.

Còn nhớ, tại chiếu rượu này Nguyễn Quang Lập nhân một ý của Hà Sĩ Phu trên trang Bô-xít đã tạo một tiêu đề rất có ấn tượng Nói thật để cứu nước!”. Rượu của người yêu nước càng say càng nói thật, giữa một biển đời đang ngập tràn dối trá của những cơn say đục ngầu quyền lực hoặc trong mê muội của thói vô cảm vị kỷ chẳng hơn gì cuộc sống cỏ cây.

Tôi ghé chiếu rượu xin một chút say, mua say để tỉnh. Người ơi, khi lòng yêu nước thương nòi đã dâng trong huyết quản, thì còn ngại gì mà không vạch mặt chỉ tên những kẻ mang“phương diện quốc gia” mà mỗi lần kẻ thù dấn thêm một trò đểu cáng là chúng lại ôm hôn, lại khúm núm nâng bi, lại lải nhải những câu thần chú đểu “16 chữ vàng - 4 tốt” qua những cái miệng không chút thơm tho và bằng những văn bản “lú” có thương hiệu, để lại những vết nhơ trong lịch sử, mà những tên “sử nô” chuyên nghiệp cũng không thể giúp họ xóa nhòa?

Nói thật để cứu nước! NÓI THẬT là vị thuốc lấy từ thiên nhiên chẳng phải kiếm đâu xa, nhưng là thần dược cứu dân cứu nước, bởi quốc nạn dối trá chính là bà đỡ muôn vàn tội lỗi cho cả hai thứ giặc sinh đôi là bọn ngoại xâm và lũ nội xâm. Không vạch mặt chỉ tên kẻ bán nước hỏi làm sao giữ nước?

(*) Nguồn tin từ http://www.thongluan.co/vn (2007)

5-12-2012

T.H.T.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN