23/01/2014

Thư gởi Thủ tướng về vụ bắt giữ trái phép 6 công dân lương thiện!

Đức, ngày 22.1.2014

Kính gởi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng

Ngày hôm qua, 21.1.2014, tại „Hội nghị triển khai nhiệm vụ năm 2014 của Văn phòng Chính phủ“ (VPCP) chính Ông đã yêu cầu, VPCP phải cung cấp cho Thủ tướng những „ thông tin về những vấn đề mới nổi lên, những vấn đề được báo chí, nhân dân phản ánh, quan tâm… phải nhanh chóng, kịp thời, chính xác.“ Và ông cũng cho biết, sau khi nhận được các thông tin thì „các thành viên Chính phủ, trong đó có Bộ trưởng, Phó Thủ tướng Chính phủ và cả Thủ tướng Chính phủ phải có trách nhiệm giải trình, giải đáp về chính sách hoặc những vấn đề người dân nêu lên.“. (Cổng Thông tin điện tử Chính phủ 21.1.14)

Thưa Ông, vậy Ông đã được VPCP thông tin chính xác và nhanh chóng hay đã tự đọc bài „Hãy đi thăm các cựu tù nhân lương tâm và gia đình các tù nhân lương tâm“ của TS Nguyễn Quang A chưa? Bài này đã được nhiều báo điện tử quan trọng trong nước như Bauxite VN, Diễn đàn Xã hội Dân sự, Quê Choa…phổ biến ngay ngày 21/22.1.14 và đang gây xúc động, bất bình và quan tâm rất lớn ở trong nước và cả chính giới nhiều nước dân chủ trên thế giới. (Xin xem toàn văn kèm dưới đây.)

Ở đây tôi chỉ tóm tắt: Tối ngày 20.1 TS Nguyễn Quang A và nhà thơ, cựu chiến binh Nguyễn Tường Thụy cùng bốn người khác nhân dịp Tết đã tới thăm „cựu tù nhân lương tâm Phạm Văn Trội tại xã Chương Dương, Thường Tín, Hà Nội“. Nhưng khi vừa ra khỏi nhà ông Trội thì 6 người này đã bị một đoàn công an tới trên 20 người bao vây và sử dụng các biện pháp như bọn cướp, dùng bạo lực „lùa“ những người này phải về Văn phòng Đảng ủy Đảng Cộng sản Việt Nam xã Chương Dương. Tại đây, những công dân lương thiện và không vi phạm luật pháp đã bị công an xã và cả công an từ Bộ công an tới coi như những phạm nhân, nên đã hỏi cung, lập biên bản và quay video camera. Trong số này một người còn bị đánh gây thương tích. TS Nguyễn Quang A đã kết luận, những hành động trên của công an „đã vi phạm pháp luật một cách nghiêm trọng, không hiểu chút gì về quyền con người và rất hách dịch với dân!“

Đây là những công an dưới quyền của chính phủ do ông đứng đầu. Những hành động như bọn cướp ngày bắt cóc các công dân lương thiện xẩy ra ngay chính tại thủ đô Hà nội, chỉ cách trụ sở Chính phủ và bộ Công an ít cây số! Ông thừa biết TS Nguyễn Quang A, nhà thơ Nguyễn Tường Thụy và nhiều người cùng đi là những người dân chủ bất bạo động rất có uy tín ở trong và ngoài nước.

Trong vai trò là Thủ tướng, Ông có trách nhiệm trước những việc làm sai trái của các cơ quan và nhân viên dưới quyền. Trong chức vụ Thủ tướng, Ông có trách nhiệm bảo vệ an toàn tính mạng của mọi công dân và bảo vệ danh dự của công dân lương thiện!

Vì thế tôi trân trọng yêu cầu Ông sử dụng đúng thẩm quyền và trách nhiệm của Thủ tướng được ghi trong Hiến pháp bằng cách: Điều tra ngay các công an xã và bộ công an đã có những hành động vi phạm pháp luật rất trắng trợn theo Hiến pháp, cũng như chà đạp các quyền căn cản của con người, như Hiến chương Nhân quyền Quốc tế ghi rõ; trong đó VN là một thành viên có bổn phận phải tôn trọng và thi hành!

Yêu cầu Ông công bố kết quả điều tra vụ này thật sớm và công bố rõ trên các báo chí nhà nước cũng như các Blog điện tử; đồng thời gởi thư xin lỗi các công dân lương thiện đã là nạn nhân của cường quyền và ra lệnh cho Bộ trưởng Công an, từ nay phải chấm dứt mọi hành động vi phạm quyền con người đối với các công dân lương thiện.

Trong Thông điệp năm mới 2014 Ông đã nói rất nhiều về DÂN CHỦ. Đây là cơ hội tốt nhất để Ông chứng tỏ cho nhân dân VN và dư luận thế giới xem lời hứa có thành hành động không. Vụ việc này cần phải công khai minh bạch để thấy rõ trách nhiệm của người đứng đầu chính phủ, đồng thời cho thấy lương tâm và lòng tự trọng của công dân Nguyễn Tấn Dũng như thế nào!

Trân trọng cám ơn Ông.

TS Âu Dương Thệ

(Một người Việt đang sinh hoạt tại Cộng hòa Liên bang Đức)

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.

_____________________________________

Hãy đi thăm các cựu tù nhân lương tâm và gia đình các tù nhân lương tâm!

Nguyễn Quang A

(Bauxite VN, 22.1.14)

Chúng tôi định đi thăm các tù nhân lương tâm và gia đình họ ngày 18-1-2014, tôi mắc bận không đi được. Ngày 19-1-2014 khi dự lễ tưởng niệm Hoàng Sa tại tượng đài Lý Thái Tổ mới biết cuộc đi thăm tù nhân được chuyển sang ngày 20. Chứng kiến cảnh chướng tai gai mắt do công an (tôi tin những người mặc thường phục hôm đó cũng là công an mặc thường phục để che mắt thiên hạ) gây ra trong buổi tưởng niệm 40 năm Trung Quốc cưỡng chiếm Hoàng Sa, nhưng tôi đã không nhắc đến sự kiện đau lòng và ô nhục vào buổi sáng đó trong bữa cơm tối với phó thủ tướng Vương quốc Bỉ, một giáo sư về luật hiến pháp và nhân quyền. Giá mà bữa cơm ấy diễn ra sau 20-1-2014 thì tôi đã có thể nói cho vị giáo sư đáng kính về kinh nghiệm bản thân mà tôi tóm tắt sau đây.

Ngày 20 -1-2014 chúng tôi đi thăm và cuộc viếng thăm này đã kéo dài ngoài dự kiến. Đến tận sáng 21-1-2014 lúc 0 giờ 13 phút tôi mới về đến nhà sau hơn 3 giờ bị câu lưu trái pháp luật tại xã Chương Dương, huyện Thanh trì Hà Nội cùng 6 người bạn khác. Trả lời nhà báo Trần Quang Thành xong tôi lên giường đánh một giấc đến hơn 7 giờ sáng, rồi lại phải đi họp ở xa Hà Nội nên chỉ kịp gửi email cảm ơn bạn bè đã quan tâm đến việc xảy ra tối qua ngày 20-1-2014 và hứa sẽ viết lại tóm tắt để mọi người rõ.

Chiều mới quay lại Hà Nội và nhận được rất nhiều điện thoại từ những người quen và các sứ quán trước và trong lúc viết mấy dòng này và quên mất việc mình có lịch đi dự Quốc khánh Australia tại khách sạn Melia (rất xin các bạn Úc thứ lỗi).

A.  Vài sự kiện

Chúng tôi gồm nhà thơ, cựu chiến binh Nguyễn Tường Thụy, anh Lê Hùng, anh Vũ Mạnh Hùng, anh Nguyễn Lân Thắng, anh Nguyễn Kim và cô Thảo đã đến thăm cựu tù nhân lương tâm Phạm Văn Trội tại xã Chương Dương, Thường Tín, Hà Nội. Cuộc viếng thăm nhân dịp tết sắp đến kéo dài khoảng 20 phút, chúng tôi xin phép ra về vì đã muộn và còn phải đi thăm những người khác nữa.

       

  1. Ra đến đường làng ngay trước cổng nhà anh Trội thì gặp hơn 20 người mặc thường phục vây quanh, cản không cho chúng tôi đi. Họ “mời” chúng tôi đến trụ sở Ủy ban Nhân dân xã để làm việc. Chúng tôi hỏi họ là ai, họ có quyền “mời” như vậy hay không? Và nếu là “mời” thì lời mời đó bị chúng tôi từ chối. Họ không chứng minh được tư cách của họ (thí dụ bằng trương ra thẻ công an của họ; thậm chí có một người được gia đình anh Trội nói là an ninh ở huyện đã từ chối nhận mình là công an mà chỉ nói anh ta là một người dân) nên chúng tôi không đi. Lúc họ nói họ rất tôn trọng chúng tôi nên mới “mời,” lúc họ đe dọa, thậm chí văng tục, và ép mọi người đến ủy ban, sau khi mời không xong họ bảo “tôi yêu cầu chứ tôi đ. mời nữa!”. Giữa chừng hai xe của chúng tôi (trong đó có một taxi) đã bị họ lùa đến sân Ủy ban. Với sức mạnh cơ bắp và bạo lực họ đã áp giải chúng tôi đến Ủy ban. Khoảng thời gian giằng co trước cổng nhà anh Trội đến Ủy ban xã hết khoảng 30 phút và cộng thêm thời gian họ áp giải chúng tôi đến Ủy ban xã tổng cộng hết khoảng 35-40 phút. Chi tiết những lời lẽ trao đổi dọc đường có thể nghe trên 3 clip của Nguyễn Lân Thắng có độ dài 17:54, 13:18 và 10:20.

  2. Khi đã vào đến Ủy ban Xã, họ đưa 6 người chúng tôi lên Văn phòng Đảng ủy Đảng Cộng sản Việt Nam xã Chương Dương (!!!). Lúc đó là 20 giờ ngày 20-1-2014. Xuất hiện ba người: Ông Phạm Nhật Cường trưởng công an xã, ông Khánh và ông Hải từ an ninh huyện Thường Tín. Ông an ninh huyện trợ giúp pháp lý cho ông Cường và nói rằng theo quy định trưởng công an xã có quyền kiểm tra giấy tờ tùy thân của chúng tôi còn họ (từ huyện) thì không có chức năng đó. Họ yêu cầu chúng tôi cho họ xem chứng minh nhân dân (4 người có, 2 người không mang CMT theo người). Tôi bảo anh Cường rằng lẽ ra anh đã phải có mặt 30-40 phút trước ở trước cổng nhà anh Trội, trương thẻ công an của mình ra và với tư cách trưởng công an xã anh giải thích rằng theo quy định luật pháp anh có quyền kiểm tra giấy tờ tùy thân theo đúng thủ tục thì chúng tôi đã đưa CMT cho anh xem và việc đó hay hơn việc câu lưu chúng tôi rất nhiều. Vì cách làm của các anh là hoàn toàn trái luật và vi phạm nghiêm trọng quyền con người. Trong suốt quá trình ở Văn phòng Đảng ủy 3 người họ thay phiên nhau ra ngoài hoặc đi xuống tầng trệt (chắc là để trao đổi hay nhận lệnh).

  3. Lúc 9h45 có 3 xe nghe nói là từ Bộ Công an đến với nhiều người từ trên bộ. 10h00 anh Cường nói với tôi “mời anh Quang A xuống dưới để mấy anh hỏi vài chuyện”. Tôi bảo anh Cường, anh hãy xuống và bảo mấy anh ở dưới đó “Tôi cám ơn lời mời, nhưng lời mời của họ không được tôi chấp nhận. Tôi không có chuyện gì để trao đổi với họ. Việc anh (Cường) có quyền hỏi CMT thì tôi đã đưa CMT cho anh và thế là xong chuyện, không còn gì để nói hay để bàn nữa. Nếu mấy anh ấy có lên trên này trước mặt 5 người khác và có hỏi tôi bất cứ gì tôi cũng sẽ không trả lời.” Không ai khác được mời xuống để hỏi riêng. Chúng tôi ngồi uống nước suông với cái bụng đói mèm. Anh Trội ra mua được 2 gói bánh, tôi làm 4 chiếc với nước lã và ngồi đợi cùng mọi người.

  4. 10h40 xuất hiện 3 người với video camera quay chúng tôi từ mọi góc. Lúc này chúng tôi mới bảo họ rằng “Ngay từ đầu chúng tôi đã hỏi các anh để chúng tôi quay toàn bộ cuộc câu lưu này thì các anh đã không chấp nhận, bây giờ các anh chĩa vào mặt chúng tôi quay mà chẳng thấy xin phép chúng tôi gì cả,” nhưng chúng tôi đã quá quen cảnh bất lịch sự này rồi nên bỏ qua.

  5. Anh Cường quay lại và bảo chúng tôi ký biên bản. Chúng tôi nói việc đưa CMT cho anh kiểm tra là đã xong. Chúng tôi không liên quan gì đến cái văn bản do các anh tự viết ra và gọi là biên bản cả và nhất quyết sẽ không ký vào bất kỳ giấy tờ nào. Anh Cường nói thế thì phải làm biên bản rằng các bác không ký. Chúng tôi bảo cái đấy tùy anh và chúng tôi không liên quan. Họ viết một tờ giấy gọi anh lái xe taxi lên ký làm chứng. Chúng tôi không biết hai văn bản đó họ viết gì.

  6. Anh Nguyễn Kim đi xuống rồi chúng tôi nghe tiếng ồn lớn và tiếng kêu la rất to. Chúng tôi kéo xuống và thấy anh Kim bị đánh và đang kêu rất đau. Chúng tôi dìu anh lên, anh nói có một tên đánh anh 4 cú và định kéo anh vào phòng riêng, nhưng do anh la to và chúng tôi xuống kịp thời nên nó thôi (cũng tại đây một thời gian trước đã xảy ra việc một khách đến thăm anh Trội đã bị đánh gãy xương).

  7. Anh Cường quay lại nói 5 người có CMT (thêm anh Kim người lái xe nên không bị đưa lên Văn phòng Đảng ủy Xã ngay từ đầu, nhưng họ thấy anh nói chuyện thân mật với vợ anh Trội, chứng tỏ anh cũng quen biết anh Trội nên đã bị đưa lên sau và bị hỏi CMT) có thể ra về, còn 2 người không có CMT ở lại chờ xác minh. Chúng tôi nói chúng tôi chờ xác minh xong thì về một thể. Một lúc sau họ nói đã xác minh xong và mời chúng tôi ra về. Lúc này vừa đúng 23 giờ.

  8. Xuống sân đèn tối om. Chúng tôi đòi họ bật đèn sân, họ bảo bị mất điện (trong khi trên phòng điện vẫn sáng). Cổng bị khóa chặt từ lúc câu lưu chúng tôi được mở ra. Anh Trội có đèn pin dẫn chúng tôi ra cổng. Anh Kim vạch áo và có thể thấy một vết xước rớm máu dài trên bả vai. Gần 20 bạn hữu đến ứng cứu chúng tôi từ ngoài đường tràn vào sân. Một người hô to “đả đảo công an đánh người” và mọi người hô theo “đả đảo,”  “đả đảo”. Hô ba bốn lần thì họ ép được chúng tôi ra khỏi cổng và khóa cổng lại. Chúng tôi lên xe về nhà.

       

    B. Vài bình luận sơ bộ

       

  1. Những người tự xưng là công an trong đoạn A.1 kể trên đã vi phạm pháp luật một cách nghiêm trọng, không hiểu chút gì về quyền con người và rất hách dịch với dân. Chúng tôi đòi công khai ngân sách nhà nước chi cho lực lượng công an, giành một phần thích đáng kinh phí đó để dạy công an về pháp luật, về nhân quyền, về việc không được vi phạm pháp luật và hỗn láo với dân những người đã đóng thuế để nuôi họ và toàn bộ bộ máy nhà nước này.

  2. Chỉ có đi thực tiễn mới thấu hiểu được sự vi phạm nhân quyền, sự lạm dụng quyền lực tràn lan đến thế nào, nhất là ở vùng nông thôn nơi người dân chưa hiểu rõ quyền của mình và thường xuyên bị những người nhân danh nhà nước hành hạ, đối xử một cách hỗn láo và thô bạo. Chính vì thế tôi cầu mong càng nhiều người (nhất là các trí thức) hãy đi thăm các cựu tù nhân lương tâm, gia đình các tù nhân lương tâm (đang ở trong tù) để hiểu hoàn cảnh của họ và những âm mưu thâm độc của một số người lạm dụng quyền lực (mà chủ yếu là lực lượng công an) đã và đang tìm mọi cách cô lập họ về mọi mặt, triệt phá mọi kế sinh nhai của họ (hầu hết việc sản xuất kinh doanh hay công việc kiếm tiền của họ bị triệt hạ một cách hết sức tinh vi và hiểm độc). Việc thăm viếng này là quyền của chúng ta và không một thế lực nào có thể cản chúng ta. Chúng ta cũng nên tổ chức đi thăm các tù nhân lương tâm; việc này cần được phép của cơ quan chức năng vì các tù nhân lương tâm đang trong nhà tù. Và tất nhiên chúng ta phải liên tục lên tiếng đòi thả hết các tù nhân lương tâm.

  3. Chúng ta có thể đọc và tưởng là hiểu rất nhiều. Tôi có thể khẳng định một giờ mà quý vị đến thăm họ để biết hoàn cảnh thật của họ tại gia đình họ, thì một giờ đó có thể giúp quý vị hiểu nhiều hơn một năm chỉ đọc và chỉ nghe. Hãy thường xuyên đến với họ, bày tỏ sự đoàn kết với họ và đấy là một trong những cách phá vỡ sự cô lập chết người mà một số kẻ lạm dụng quyền lực đã và đang gây ra một cách hết sức tinh vi và dã man cho các tù nhân lương tâm và gia đình của họ.

     

N. Q. A.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.