03/08/2010

Reserpine và huấn luyện viên bóng đá

Dr Nikonian

clip_image002

HLV Kim Jong-hun bị điều đi làm thợ xây từ sau World Cup (Nguồn: Dailymail)

Ôi chua chát!

"Mà rõ dở hơi, nếu như tôi ngạc nhiên, hay làm bộ kinh ngạc về sự thèm khát do túng cực của những con người này. Chỉ ngoái đầu lại một chút thôi, tôi thấy hình ảnh tôi qua người bác sĩ Bắc Hàn tội nghiệp nọ. Cũng đi bơm mực từng cây bút bi, cũng xuýt xoa sung sướng với cái ống nghe Trung Quốc mạ kền sáng loáng, cũng ngẩn người ra khi thấy ánh điện chói lòa ở tháp Effeil trong chuyến xuất ngoại đầu tiên…

Tôi đã là họ, họ đã là tôi trong quá khứ. Có xa xôi gì đâu?

Nhưng liệu rằng, những con người khốn khổ kia, có còn mãi tự hào về đất nước “tươi đẹp”, với lãnh tụ tóc bờm của họ? Bao nhiêu người trong số họ, vẫn rất tự tin phỉ nhổ phần còn lại của thế giới? Hay thật thà, ung dung mà đấu tố người huấn luyện viên đáng thương nọ!

Thế mới biết sức mạnh ghê gớm của một ý thức hệ, dù ngông cuồng và quái gở!"

Dr. Nikonian

Đọc được cái tin quái gở này từ VietnamNet: Sau Worlcup, HLV đội Triều Tiên phải làm… thợ xây:

Báo Dailymail ngày 31/7 cho biết, một cuộc họp bí mật kéo dài 6 tiếng với sự tham gia của hơn 400 quan chức Chính phủ, các vận động viên và sinh viên đã diễn ra ở Bình Nhưỡng hôm 2/7. Tại đó, các cầu thủ thuộc Đội tuyển quốc gia và HLV Kim Jong-hun bị buộc phải nói về những sai lầm của mình trong các trận đấu ở vòng bảng World Cup.

Sau đó, họ phải đứng trên sân khấu để hứng chịu sự chỉ trích của các vận động viên và các sinh viên. Cuối cùng, các cầu thủ bị buộc phải chỉ trích HLV của họ.

Nguồn tin cho biết, chủ đề của cuộc tranh luận lớn này là “chỉ trích những người đã phản bội lại sự tin tưởng của Kim Jong-un”, con trai và là người kế nhiệm Kim Jong-il.

Sau chiến thắng tại vòng loại World Cup, Đảng Lao động Triều Tiên đã tổ chức ăn mừng toàn quốc với khẩu hiệu: “Thế hệ trẻ, thành công của Kim Jong-un”.

Tuy nhiên, kết cục thua 7-0 trước Bồ Đào Nha đã bị coi là một nỗi nhục lớn khi Đài truyền hình Quốc gia Triều Tiên lần đầu tiên phá lệ, quyết định truyền hình trực tiếp trận đấu này.

Được biết, hai cầu thủ đang chơi cho các đội tuyển ở Nhật Bản là Jong Tae-se và An Yong-hak đã không có mặt trong cuộc họp. Cả hai đã chạy trốn sang Nhật ngay sau giải đấu.

Một nguồn tin tình báo nhận xét rằng, lần xử phạt này đối với các cầu thủ là khá nhẹ. “Trong quá khứ, các vận động viên thi đấu không tốt còn bị đưa đến các trại tù”.

Tự dưng lẩn thẩn nhớ lại chuyện này:

Cách đây không lâu lắm, chừng 1-2 năm gì đó, ngẫu nhiên tôi có hẹn khám một người Bắc Hàn. Không biết lai lịch của ông ta là ai, nhưng ắt là một VIP. Họ đi một đoàn 4 người, chỉ để khám bệnh cho ông VIP nọ. Giữa đám đông tấp nập của một buổi sáng đầu tuần, họ nổi bật lên vì cả 4 người đều mặc một đồ đại cán màu xanh đen, giống nhau từ chất liệu cho đến kiểu dáng. Mặt họ xám xịt và khắc khổ. Trong đó, có một người đàn ông nhận mình là Bác sĩ của vị khách VIP nọ. Anh ta nói tiếng Anh, không xuất sắc lắm nhưng cũng đủ hiểu được là sếp của anh ta đang được uống Reserpine để điều trị cao huyết áp.

clip_image003

Kim Jong Nam, con trai lãnh tụ Kim Chính Nhật

Lạy Chúa, lạy Phật, lạy cha, lạy mẹ! Dễ có đến hơn 20 năm, tôi mới có dịp nghe lại cái tên reserpine này. Loại thuốc mà trong những năm đói khó vẫn được cho bệnh nhân cao huyết áp uống hàng loạt. Vì không còn thứ nào khác. Nó rẻ như bèo, và gây loét dạ dày, trầm cảm trên kha khá bệnh nhân dùng nó. Không ngạc nhiên nếu reserpine đã bị xếp xó trên lâm sàng và các sách giáo khoa dược học. Ở Việt Nam bây giờ, tìm được một viên reserpine ắt khó hơn mò kim đáy biển.

Reserpine đã là “đồ cổ”, bên cạnh những tiến bộ vũ bão về dược lý trong điều trị cao huyết áp trong 20 năm qua. Vậy mà một VIP Bắc Hàn vẫn uống nó đều đều trong nhiều năm (?). Tội nghiệp!

Nhưng không đáng thương bằng người đồng nghiệp Bắc Hàn không quen biết kia. Trời đất, anh ta xin phép, rón rén cầm thử cái ống nghe của tôi. Anh sung sướng, xuýt xoa như cầm một bảo vật, xoay qua xoay về ngắm nghía. Ừ, thì đồng ý là cái ống nghe đó là đồ hiệu, Littmann của Mỹ hẳn hòi. Nhưng một chú sinh viên nhà nghèo nào ở Sài Gòn này cũng có thể nhịn ăn sắm nó không mấy khó khăn, khác với sự thèm thuồng của thế hệ chúng tôi hồi đó. Nó đẹp và tốt, nhưng không quá đắt, so với thu nhập của sinh viên bây giờ. Nó chỉ là một y cụ, thay vì một món hàng hiệu để sung sướng, hãnh diện.

Thật lòng, nếu cái ống nghe đó không phải là một kỷ niệm, tôi đã tặng nó cho người đồng nghiệp nọ. Đang phân vân, chợt thấy ánh mắt anh ta đáp xuống đám viết bi lăn lóc trên bàn. Tôi gom lại thành một bó, đưa hết cho anh ta. Trời ạ, thấy anh ta mừng rỡ, lắp bắp thank you mà bắt đỏ mặt. Có đáng gì đâu, mớ bút bi xanh xanh đỏ đỏ đó, thưa đồng nghiệp!

Khi những người Bắc Hàn đã ra khỏi phòng, tôi đã thừ người mất một lúc. Trời đất sẽ tru diệt người viết, nếu như tôi kể lại chuyện này với hàm ý chế giễu. Quen tiếp xúc với những đồng nghiệp Nam Hàn chỉn chu, lịch lãm, tôi chưa một lần gặp gỡ những người anh em đói nghèo, túng thiếu của họ. Mà rõ dở hơi, nếu như tôi ngạc nhiên, hay làm bộ kinh ngạc về sự thèm khát do túng cực của những con người này. Chỉ ngoái đầu lại một chút thôi, tôi thấy hình ảnh tôi qua người Bác sĩ Bắc Hàn tội nghiệp nọ. Cũng đi bơm mực từng cây bút bi, cũng xuýt xoa sung sướng với cái ống nghe Trung Quốc mạ kền sáng loáng, cũng ngẩn người ra khi thấy ánh điện chói lòa ở tháp Effeil trong chuyến xuất ngoại đầu tiên…

Tôi đã là họ, họ đã là tôi trong quá khứ. Có xa xôi gì đâu?

Nhưng liệu rằng, những con người khốn khổ kia, có còn mãi tự hào về đất nước “tươi đẹp”, với lãnh tụ tóc bờm của họ? Bao nhiêu người trong số họ, vẫn rất tự tin phỉ nhổ phần còn lại của thế giới? Hay thật thà, ung dung mà đấu tố người huấn luyện viên đáng thương nọ!

Thế mới biết sức mạnh ghê gớm của một ý thức hệ, dù ngông cuồng và quái gở!

Nguồn: Drnikonian Blog