11/10/2019

Phải chăng ông Trọng không biết sự thật?

Nguyễn Đình Cống

Sau khi đọc bài báo của tôi:“Ông Trọng nói tới Biển Đông để làm gì?”, một người bạn bình luận: “Có thể  ông ấy không biết chuyện gì ở Bãi Tư Chính chứ không phải  biết rõ mà ngậm miệng”.

Tôi trả lời rằng việc đó có thể xẩy ra với một xác suất rất bé, mà nếu có xẩy ra thì lỗi chính thuộc về ông ấy đã tạo tiền đề để bị bưng bít thông tin. Xin kể vài chuyện về việc các bậc bề trên bị bưng bít như vậy.

Chuyện 1- Năm 1955-56, sai lầm trong cải cách ruộng đất xẩy ra khắp nơi, các lão thành cách mạng ở Nghệ An tìm mọi cách liên lạc để báo cáo với Hồ Chí Minh nhưng đều bị chặn. Mãi đến giữa năm 1956, khi nỗi oan khuất đã thấu tận Trời cao thì Hồ Chí Minh mới biết.

Chuyện 2- Vào những năm đầu thập niên 1980, dân Việt bị lâm vào đói kém kiệt quệ, nhưng ông Trường Chinh, Chủ tịch Quốc hội vẫn không biết, mãi cho đến năm 1986, nhờ sự dũng cảm của một số người thân cận vạch ra, ông mới thấy và dẫn đến ĐH 6, đổi mới.

Chuyện 3- Tề Hoàn Công ( bên Tàu, khoảng 700 năm TCN), nhờ sự phò tá của các bậc trung thần mà làm cho dân giàu nước mạnh. Nhưng rồi các trung thần, phần bị chết, phần bị xa lánh và Tề Hoàn Công lại thân cận với bọn nịnh thần vừa tham lam, vừa ngu dốt. Bọn này ngăn cản, bưng bít mọi thông tin và cô lập ông với Triều đình, đến nỗi Hoàn Công không biết gì về sự thật của đất nước, bị chết trong cô độc, các con tranh ngôi chém giết nhau.

Khi bề trên bị thiếu  thông tin người ta thường đổ lỗi cho cấp dưới, cho tham mưu, vì chính những người này bưng bít. Nhưng hãy hỏi: Tại sao họ bưng bít và bưng bít như vậy để làm gì?, tại sao bề trên lại thích dùng loại cấp dưới như vậy?.

Một trong những câu trả lời chính xác là tại cấp trên thích loại cấp dưới nịnh bợ, muốn họ  nhất nhất theo ý mình, không chịu nghe những lời trung thực trái tai. Loại bề trên như vậy dễ bị bưng bít thông tin, không thể biết được sự thật, dễ bị lừa dối rồi lại đi lừa dối người khác.

Vậy liệu Nguyễn Phú Trọng có biết thông tin về Bãi Tư Chính hay không?. Có thể có hoặc không.

Không biết?. Tại vì ông ta không đọc báo, không vào mạng, chỉ nhận thông tin qua thư ký. Thư ký lại sợ hoặc đã bị cấm đụng đến Trung cộng, cấm đụng đến đại cục. Cũng có thể thư ký bị thế lực nào đó khống chế, sợ rằng ông Trọng đang dưỡng bệnh, nếu biết sự thật về Bãi Tư Chính sẽ bị  tăng huyết áp, xuất huyết não hoặc nhồi máu cơ tim thì nguy to.

Có biết,  Nhưng tại sao lại im hơi lặng tiếng? Phải chăng vì quá sợ, quá hèn.

Người bề trên, khi chưa phải là chính nhân quân tử  thường thu hút quanh mình lũ nịnh thần, được cho là trung thành vì không dám làm gì, không dám nói gì trái ý họ. Bề trên như vậy thường chỉ nghe được những lời tụng ca, sống trong hoang tưởng, thường chỉ biết được một phần sự thật, phần bên ngoài mà họ thích nghe. Lãnh đạo ĐCSVN hiện nay đa số là loại bề trên như thế.

Để chuẩn bị cho ĐH 13, lãnh đạo Đảng lập ra các ban chuẩn bị văn kiện. Hội nghi TƯ 11 đang thảo luận một vài báo cáo quan trọng. Tôi đang tìm đọc các dự thảo báo cáo ấy,  nhưng chưa tìm được. Dựa theo những gì trong quá khứ và hiện tai, tôi dự đoán rằng báo cáo chính trị, mục đánh giá tình hình cũng chỉ nêu ra được một phần sự thật, mà phần đó chỉ là phần phụ, bên ngoài. Phần bản chất, bị ẩn giấu  không được trình bày. Vì sao vậy ?.

Để tìm được phần sự thật, thuộc bản chất, bị ẩn giấu, cần người có trí tuệ cao, giỏi về  phương pháp và dũng cảm (khi lãnh đạo không muốn nghe sự thật đó) . Đảng CSVN đang rất thiếu loại người như vậy.  Đảng lập ra ban này ban nọ, tổ chức ra các cuộc họp lấy ý kiến của nhiều người. Tiếc thay, trong các ban ấy, trong các cuộc họp ấy, mặc dầu gồm toàn cán bộ chủ chốt hoặc trí thức của Đảng nhưng phần lớn bọn họ  thuộc loại hữu danh vô thực, kém trí tuệ, thiếu phương pháp, luôn lo sợ. Họ bị khống chế bởi các sai lầm của chủ nghĩa Mác Lê, bởi kỷ luật và những điều cấm đảng viên. Hãn hữu có ai đó phát hiện được sự thật trái với ý muốn của lãnh đạo thì cũng phải chôn chặt vào lòng.

Lãnh đạo Đảng muốn biết sự thật cần thu thập thông tin từ nhiều nguồn, trong đó có một nguồn rất quan trọng là từ các trí thức phản biện, từ mạng xã hội, từ các hoạt động của các tổ chức xã hội dân sự. Hãy đối thoại với họ hoặc để họ được hoạt động tự do. Nếu không thì mãi mãi lãnh đạo Đảng chỉ biết được một phần sự thật  Mà một phần sự thật nhiều khi là dối trá.

Quay lại, liệu ông Nguyễn Phú Trọng có biết sự thật ở Bãi Tư Chính hay không mà ba tháng qua không dám nói đến?. Điều này may ra vợ con ông biết được chút ít, còn người ngoài chỉ có thể đoán. Tôi đoán là ông có biết. Còn ai cho rằng ông không biết thì xin cứ  như vậy.

N.Đ.C.

Tác giả gửi BVN