Hình sự hoá hành vi vi phạm bản quyền, tại sao không xử hành chính, dân sự?

Mai Phan Lợi

Quyết tâm của Chính phủ mới, Báo cáo 301 của Mỹ, Công ước Hà Nội và áp lực kép buộc Việt Nam hành động trong tháng 5/2026.

Và câu hỏi còn lại không phải là tại sao nó xảy ra — mà là liệu nó có đủ để Việt Nam thoát khỏi vị trí “quốc gia nguy hiểm nhất về sở hữu trí tuệ” trong mắt Washington hay không?!

I. Ngày 18/5/2026 — ba ngày sau khi Cảnh sát điều tra Bộ Công an khởi tố 5 vụ án hình sự về bản quyền, Thủ tướng Lê Minh Hưng trực tiếp dự một sự kiện thường niên lâu nay mờ nhạt: ngày khoa học công nghệ tôn vinh đổi mới sáng tạo. Trước đó, ngay ngày đầu tiên nhậm chức Chủ tịch nước 7/4/2026, Tổng bí thư Tô Lâm ký phê chuẩn Công ước Hà Nội. Các sự kiện móc xích nhau khiến nhiều người trong giới am hiểu chính sách đã cảm nhận ngay: đây không chỉ là vụ án.

Thậm chí còn cho rằng đây là một tín hiệu ngoại giao được đóng gói dưới dạng vụ án hình sự.

Để hiểu tại sao, cần đặt 5 vụ án ngày 16/5 vào bức tranh địa chính trị rộng hơn đang bao quanh Việt Nam trong 4 tuần của tháng Năm này.

II. Ngày 30/4/2026, Văn phòng Đại diện Thương mại Mỹ (USTR) công bố Báo cáo Special 301 thường niên — bản đánh giá tình trạng bảo vệ và thực thi quyền sở hữu trí tuệ của hơn 100 đối tác thương mại của Mỹ.

Năm nay có một điều chưa từng xảy ra trong 13 năm qua: USTR xác định Việt Nam là Priority Foreign Country (PFC) — quốc gia ưu tiên đặc biệt, mức cao nhất trong hệ thống phân loại của báo cáo.

Mức PFC được dành riêng cho các quốc gia có hành vi, chính sách và thông lệ liên quan đến sở hữu trí tuệ ở mức “tồi tệ nhất”, với tác động bất lợi lớn nhất đối với các đối tác Mỹ. Đây không phải là lời cảnh báo thông thường — đây là sự leo thang nghiêm trọng nhất trong quan hệ thương mại Việt-Mỹ về lĩnh vực này.

Đây là lần đầu tiên trong 13 năm danh mục PFC được sử dụng.

Cụ thể, Việt Nam bị liệt kê vì năm lý do: thứ nhất, thất bại trong việc cung cấp thực thi hiệu quả và liên tục để chống vi phạm bản quyền trực tuyến. Báo cáo nêu: “Việt Nam vẫn là nguồn vi phạm bản quyền trực tuyến đáng kể và tiếp tục là nơi lưu trữ các trang web và dịch vụ vi phạm bản quyền bằng tiếng Anh nhắm vào đối tượng toàn cầu.”

Về bản quyền số — đúng lĩnh vực của vụ BH Media — báo cáo năm trước đã nêu lo ngại về “các ngoại lệ bản quyền quá rộng” và việc Việt Nam triển khai các Hiệp ước Internet của WIPO, bao gồm bảo vệ chống phá vỡ các biện pháp bảo vệ công nghệ và các hành vi ảnh hưởng đến thông tin quản lý quyền.”

Hậu quả pháp lý của mức PFC là trực tiếp và có thời hạn rõ ràng: USTR sẽ quyết định trong vòng 30 ngày kể từ ngày công bố báo cáo có tiến hành điều tra theo Điều 301 Đạo luật Thương mại 1974 hay không. Nếu điều tra được khởi động, USTR sẽ yêu cầu tham vấn với Việt Nam và tìm cách giải quyết các vấn đề dẫn đến việc Việt Nam bị xác định là PFC.

Tính từ ngày 30/4, thời hạn 30 ngày đó kết thúc vào khoảng cuối giờ ngày 29/5/2026. Tức là vụ khởi tố ngày 16/5 diễn ra khi còn khoảng 12 ngày trong ân hạn đó.

Điều 301 không phải là thủ tục tượng trưng: đây là cùng đạo luật mà chính quyền Trump đang sử dụng để tiến hành điều tra về lao động cưỡng bức và dư thừa công suất công nghiệp — có thể dẫn đến áp thuế nặng.

III. Chính phủ Việt Nam đã phát hành chỉ thị phác thảo mục tiêu tăng 20% các vụ thực thi vi phạm sở hữu trí tuệ trong tháng Năm này, tập trung vào các lĩnh vực như phim ảnh, trò chơi video trực tuyến, và quyền sở hữu công nghiệp.

Đó là bối cảnh trực tiếp cho Công điện số 38 ngày 5/5/2026 của Thủ tướng về đấu tranh, ngăn chặn, xử lý hành vi xâm phạm quyền sở hữu trí tuệ — văn bản mà C03 viện dẫn khi khởi tố 5 vụ án ngày 16/5. Nói cách khác: có một chuỗi nhân quả rõ ràng — Báo cáo 301 ngày 29/4 → Công điện 38 ngày 5/5 → Khởi tố ngày 16/5.

Một số tín hiệu nữa cho thấy Việt Nam đã hành động trước khi báo cáo được công bố để “dọn sân”: các trang web piracy nổi tiếng như MegaCloudMyFlixerz đã biến mất chỉ vài ngày trước khi USTR công bố báo cáo. Liệu sự biến mất đột ngột của các dịch vụ này — với hàng triệu người dùng mỗi tháng — là sự trùng hợp hay liên quan đến áp lực ngoại giao, hiện vẫn chưa rõ.

Trước đó, vào tháng 3/2026, sau khi Bộ Công an lấy ý kiến về dự thảo nghị định về vi phạm sách điện tử, các nền tảng chia sẻ sách điện tử lậu lớn của Việt Nam như TVE-4U, VCTVEGroup và Ebookvie đã ngừng hoạt động hoặc dừng chia sẻ tài liệu có bản quyền. Tháng 4/2026, HiAnime dot to — một trong những trang web piracy phổ biến nhất thế giới và được liệt kê trong Danh sách Notorious Market 2025 — cũng đóng cửa cùng các trang mirror liên quan.

Tất cả những bước đi này hợp thành một chiến dịch đồng bộ, được điều phối từ cấp cao nhất của chính phủ. Vụ BH Media, Mây Sài Gòn, Lululola nằm trong làn sóng đó.

IV. Thêm một tầng áp lực khác, lần này không đến từ Washington mà từ chính uy tín ngoại giao của Hà Nội.

Vào tháng 10/2025, lễ ký kết Công ước Liên Hợp Quốc về chống tội phạm mạng đã được tổ chức tại Hà Nội — đây là hiệp ước đầu tiên được ký tại Việt Nam và hiệp ước đầu tiên mang tên một địa danh Việt Nam.

Việt Nam đã ủng hộ mạnh mẽ công ước này ngay từ đầu. Từ năm 2022 đến 2024, theo sự ủy nhiệm của Chủ tịch nước, một nhóm công tác liên ngành do Bộ Công an và Bộ Ngoại giao dẫn đầu đã tích cực và toàn diện tham gia tất cả tám vòng đàm phán.

Công ước yêu cầu các quốc gia thành viên tăng cường hợp tác quốc tế trong điều tra tội phạm mạng, đảm bảo cơ quan thực thi pháp luật có quyền thu thập và bảo tồn bằng chứng điện tử nhanh chóng, và hỗ trợ truy tố xuyên biên giới. Tuy nhiên, cần làm rõ một điểm kỹ thuật: tính đến tháng 3/2026, công ước có 74 quốc gia ký kết, ngoài Việt Nam đã phê chuẩn hôm 7/4/2026, Công ước này mới có thêm Qatar phê chuẩn.

Nhưng điều quan trọng không phải là nghĩa vụ pháp lý trực tiếp — mà là nghĩa vụ về uy tín. Khi Việt Nam đã đứng ra mời thế giới ký kết công ước chống tội phạm mạng ngay tại thủ đô của mình, khi Hà Nội đã đóng vai người tiên phong trong trật tự pháp lý không gian số toàn cầu, thì việc để các hành vi vi phạm bản quyền số tràn lan, được coi là “chuyện bình thường” trở thành một sự mâu thuẫn không thể chấp nhận được về mặt ngoại giao.

V. Vì sao vi phạm bản quyền số lại bị coi là "chuyện bình thường" ở Việt Nam?

Đây là câu hỏi quan trọng nhất và khó nhất. Báo cáo 301, các nhà sản xuất Mỹ, các tổ chức quốc tế — tất cả đều nhận xét rằng vi phạm bản quyền trực tuyến ở Việt Nam không phải là hành vi bí mật mà là một phần của hệ sinh thái vận hành công khai, được hàng triệu người sử dụng hàng ngày mà không có cảm giác làm gì sai.

Có ba lý do cấu trúc cho điều này:

Lý do thứ nhất — Khoảng trống giáo dục pháp lý. Khái niệm “quyền tác giả kỹ thuật số” ở Việt Nam còn rất mới. Phần lớn người dùng hiểu “bản quyền” theo nghĩa hàng hóa vật lý — không sao chép đĩa phim, không in lậu sách. Nhưng “xem phim lậu trên điện thoại” hay “nghe nhạc miễn phí” được mặc định là quyền lợi của người dùng internet. Đây không phải nhận thức xấu — đây là nhận thức chưa được hình thành.

Lý do thứ hai — Hạ tầng dịch vụ hợp pháp phát triển muộn. Trong khi Netflix có mặt ở Việt Nam từ 2016, Spotify từ 2018, nhưng giá dịch vụ tương đối cao so với thu nhập trung bình và các nền tảng lậu miễn phí vẫn hoạt động không bị cản trở. Khi dịch vụ hợp pháp không cạnh tranh được về giá lẫn sự tiện lợi với dịch vụ vi phạm, người dùng chọn vi phạm không phải vì xấu tính mà vì không có lý do thực tế để không làm vậy.

Lý do thứ baThực thi pháp luật thiếu nhất quán. Khi vi phạm tràn lan mà không có hậu quả, hành vi vi phạm trở thành chuẩn mực xã hội. Hàng nghìn kênh YouTube Việt Nam đang đăng nhạc, phim, show ca nhạc mà không xin phép, không trả tác quyền — và phần lớn vẫn hoạt động bình thường. Trong bối cảnh đó, các đơn vị như Mây Lang Thang hay Lululola có thể thực sự không nhận ra mình đang vi phạm pháp luật, vì xung quanh họ, ai cũng làm vậy.

VI. Hình Sự Hóa: "Thuốc đã đủ liều"?

Khởi tố hình sự là bước leo thang quan trọng, nhưng giới quan sát cũng đặt câu hỏi: Liệu xử lý một vài vụ án có thay đổi được hệ sinh thái hay không?

Mặc dù Việt Nam đã có nhiều bước cải thiện, USTR vẫn cho rằng những bước tiến đó mâu thuẫn với luận điểm chính của báo cáo, cho thấy những bước tiến tích cực đã đạt được nhưng vẫn chưa đủ. Điều này đặt ra câu hỏi: nếu Việt Nam có mức PFC không dựa trên bất kỳ khía cạnh nào khác của hành động quốc tế hay trong nước của Việt Nam, thì USTR đang tìm kiếm kết quả gì và liệu kỳ vọng của họ có thực tế không.

Nói thẳng hơn: Washington không chỉ muốn thấy vài bị can bị khởi tố. Họ muốn thấy một thay đổi hệ thống — cơ chế thực thi bền vững, không phải chiến dịch ngắn hạn theo chu kỳ ngoại giao. Việc Việt Nam bị nâng thẳng lên PFC cho thấy Mỹ xem những lời cảnh báo trước đây đã thất bại trong việc tạo ra kết quả thực chất.

Đây chính là thách thức thực sự: khởi tố BH Media là cần thiết và đúng đắn. Nhưng nếu hàng nghìn kênh YouTube khác vẫn tiếp tục đăng nhạc lậu, hàng chục sân khấu ca nhạc khác vẫn quay video show không xin phép sync license, các trang phim lậu khác lại mọc lên thay thế những trang vừa bị đóng cửa — thì Washington sẽ không xem đó là bằng chứng của sự thay đổi thực sự.

VII. Vụ BH Media ngày 16/5/2026 ngoài giá trị tạo nhận thức mới cho hàng chục triệu người dùng internet, nó mang ít nhất ba tầng ý nghĩa đồng thời:

Tầng thứ nhất — Công lý nội bộ: Những nhạc sĩ, nghệ sĩ, nhà sản xuất nội dung bị tước đoạt bản quyền nhiều năm cuối cùng được nhìn thấy hệ thống pháp luật hoạt động. Đây là điều đúng đắn và cần thiết bất kể áp lực ngoại giao có tồn tại hay không. Không phải ngẫu nhiên mà hai hôm nay hàng loạt nhạc sĩ ra tuyên bố về các bản nhạc và bài hát, những đứa con tinh thần máu thịt của họ mà lâu nay không ít người đối xử như trẻ "mồ côi"!

Tầng thứ hai — Tín hiệu ngoại giao: Hà Nội đang gửi đến Washington một thông điệp cụ thể, có thể đo đếm được: chúng tôi không chỉ sửa luật trên giấy, chúng tôi khởi tố hình sự bằng chứng cụ thể. Đây là nỗ lực để tránh một cuộc điều tra theo Điều 301 có thể kéo theo thuế quan.

Tầng thứ ba — Uy tín đa phương: Việt Nam đã đứng trước thế giới như người tổ chức lễ ký kết Công ước Hà Nội — văn kiện mang tên thủ đô mình. Không thể để cộng đồng quốc tế nhìn vào và thấy người tổ chức hội nghị chống tội phạm mạng lại là quốc gia dung túng vi phạm bản quyền số ở quy mô công nghiệp.

Vụ án BH Media, xét đến cùng, là giao điểm của ba áp lực đó. Và câu hỏi còn lại không phải là tại sao nó xảy ra — mà là liệu nó có đủ để Việt Nam thoát khỏi vị trí “quốc gia nguy hiểm nhất về sở hữu trí tuệ” trong mắt Washington hay không?!

Câu trả lời sẽ đến trong 12 ngày tới...

M.P.L.

Nguồn: FB Lợi Phan Mai

Sáng lập:

Nguyễn Huệ Chi - Phạm Toàn - Nguyễn Thế Hùng

Điều hành:

Nguyễn Huệ Chi [trước] - Phạm Xuân Yêm [nay]

Liên lạc: bauxitevn@gmail.com

boxitvn.online

boxitvn.blogspot.com

FB Bauxite Việt Nam


Bài đã đăng

Được tạo bởi Blogger.

Nhãn