Thật hay dối

Nguyễn Trọng Vĩnh

Đọc những lời gan ruột của tác giả bài viết dưới đây, có lẽ một số người sẽ sốc và buồn. Mới đây thôi, sau những phát biểu hùng hồn của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, đã có kha khá cây bút hớn hở tung hô. Mà không tung hô sao được – những lời lẽ của Thủ tướng đã nói thay triệu triệu con dân nước Việt đang sôi sục căm phẫn bè lũ bành trướng Đại Hán tiếp tục cướp đất cướp biển của ta. Ấy thế nhưng hình như ngôn hành chưa tương hợp nên đã hơn một tháng qua triệu triệu con tim lại vẫn đang nín thở chờ đợi một hành động cụ thể nào đó từ đấng cao minh đặng tìm ra lối thoát cho hiện tình đất nước. Và “trong khi chờ Gôđô” (En atttendant Godot), vị lão thành cách mạng Nguyễn Trọng Vĩnh đã đưa ra mấy câu hỏi thật khó trả lời.

Bauxite Việt Nam

Một số ý kiến đóng góp vào cuộc tọa đàm với chủ đề THOÁT TRUNG

Phạm Gia Minh

1. Lý do đặt vấn đề về Thoát Á, Thoát Hán hay Thoát Trung

- Một câu hỏi được đặt ra một cách tự nhiên khi người ta quan sát thực tiễn đó là các quốc gia Châu Á như Nhật Bản, Hàn Quốc, Singapore…đạt được trình độ phát triển cao về mọi mặt như hiện nay dù mỗi nước theo cách riêng của mình nhưng đều đã lần lượt thoát ra khỏi mô thức phát triển tù túng, gò bó vốn tồn tại hàng ngàn năm trên lục địa này.

Ví dụ như Nhật Bản từ thời Minh Trị cách đây hơn 120 năm đã khởi xướng thành công quá trình “Thoát Á” mà về bản chất là quá trình rũ bỏ gông cùm của hệ tư tưởng phong kiến và lối sống tù túng, ngột ngạt kiểu Trung Hoa vốn đã giam hãm đất nước này trong lạc hậu, chậm tiến và yếu hèn. Những nội dung của trào lưu xã hội “Thoát Á” khi đó chúng ta có thể tìm đọc trong tiểu phẩm “Thoát Á luận” lừng danh của học giả Fukuzawa Yukichi. Cũng tại Nhật, gần như đồng thời với trào lưu “Thoát Á” là phong trào “Âu hóa” diễn ra sâu rộng dưới sự dẫn dắt của giới trí thức có tư tưởng cách tân và được chính quyền ủng hộ mạnh mẽ do giới lãnh đạo tinh hoa của Nhật đã nhìn thấy hiểm họa to lớn nếu đất nước tiếp tục “ngủ yên” trong mô thức Trung Hoa.

Bản đồ Nhà Thanh do Hoàng đế Khang Hi sai vẽ xác định cương vực của Trung Quốc chấm dứt ở Đảo Hải Nam

Vũ Quang Việt

Tóm tắt: Cương vực Trung Quốc là nơi hoàng đế Trung Quốc thực sự có chủ quyền và kiểm soát, như thu thuế, cử quan lại cai trị. Các vùng chỉ nằm dưới sự ảnh hưởng của Trung Quốc và chịu triều cống không phải thuộc cương vực chủ quyền của họ. Cách dễ nhất để coi đâu là cương vực chính thức của Trung Quốc là xem xét chính sử hoặc các bản đồ cương vực được Hoàng đế Trung Quốc cho chính thức xuất bản. Những sử liệu và bản đồ địa lý này là tài liệu chính thức của quốc gia, có giá trị quốc tế mà Trung Quốc có thể dùng để xác định vùng đất nó có chủ quyền.

Bài viết này chỉ nhằm xác định một sự kiện là Hoàng đế Khang Hi (康熙 Kangxi) đã sử dụng giáo sĩ dòng tên phương Tây đi khắp nơi đo đạc địa hình và vẽ bản đồ chính thức cương vực Triều Thanh; công việc này tốn mất gần 10 năm và kết quả là đã việc xuất bản bản đồ cương vực Trung Quốc có tên là Hoàng dư toàn lãm đồ (Huangyu quan lan tu皇輿全覽圖) vào năm 1717. Theo bản đồ này cương vực phía đông nam Trung Quốc chấm dứt ở Đảo Hải Nam. Đây là điểm đóng góp mới vì từ trước đến nay khi nghiên cứu về Hoàng Sa và Trường Sa, nhiều người kể cả tác giả bài viết này đã trưng ra được bản đồ nhà Thanh nhưng đều là bản đồ không rõ xuất xứ và không phải là chính thức. Ngày 28 tháng 3 vừa qua, Thủ Tướng Đức Merkel đã tặng chính bản sao vẽ của Jean-Baptiste Bourguignon d'Anville của tấm bản đồ và được in tại Đức năm 1735 trên cho Chủ tịch nước Tập Cận Bình khi ông thăm viếng Trung Quốc.[1]

Góp ý với BBT trang Bô Xít và các tác giả LS Tạ Văn Tài và TS Vũ Quang Việt

Trương Nhân Tuấn

Trang Bô Xít có đăng bài của hai tác giả LS Tạ Văn Tài và TS Vũ Quang Việt mang tựa đề: “Công ước Kế tục Quốc gia của Liên Hiệp Quốc không đòi hỏi thừa kế các hiệp định liên quan đến lãnh thổ

Công ước ở đây là công ước “Vienna Convention on Succession of States in respect of Treaties 1978”.

Phần 2 bài viết các tác giả cho rằng: Công ước không đòi hỏi thừa kế hiệp định liên quan đến lãnh thổ

Các tác giả đã dựa vào các điều 8.1, 9.1 và điều 13 để kết luận như vậy.

Chuyện trò với cố vấn của Putin

Nguyễn Đình Cống

Trong vụ giàn khoan 981, càng căm hận thằng Tàu, càng ngạc nhiên về thái độ của Putin. Tôi có một người bạn Nga, tên là Ivan, đã lâu không có liên hệ. Bỗng nhiên tôi ước ao gặp lại hắn, dùng vốn tiếng Nga mấy lâu nay vẫn bị bỏ quên để nói những lời trách cứ, hy vọng qua hắn đến được tai của Putin, Metvêđep và nhân dân Nga. Tôi cầu nguyện thượng đế và rồi ngủ thiếp đi. Đang mơ màng tôi nghe tiếng từ không gian vọng xuống “Ngươi là một người làm khoa học, yêu nước và biết tin vào Thượng đế. Lòng thành của ngươi đã được chứng giám, hãy theo ta để đi gặp bạn ngươi”. Tôi vội bay về phía tiếng nói và lễ phép: “Dạ, thưa ngài, cho con được hỏi, con được vinh dự theo ai đây ạ”. Tiếng trả lời thật rõ ràng: “Ta là Thiên sứ, ngươi chỉ cần theo ta là được”.

Tôi tạm bỏ qua sự gặp gỡ đầy cảm động với người bạn cũ mà chỉ xin tập trung vào câu chuyện chính. Ivan nói hắn bây giờ là cố vấn thân tín của Putin, hứa sẽ ghi âm những điều tôi trình bày để tổng thống nghe. Cũng như trên 40 năm trước đây, chúng tôi gọi nhau cậu cậu, tớ tớ, mày mày, tao tao để giữ tình thân mật. Chuyện trò bằng tiếng Nga, tôi dịch ra tiếng Việt theo trí nhớ. Mà tiếng Nga đã lâu không dùng đến, có vài từ bị quên hoặc chưa biết, trí nhớ cũng có phần giảm sút nên tôi không dám chắc chắn sẽ dịch đúng một trăm phần trăm, các bạn thông cảm vậy.

Chất độc ấy và cuộc chiến đấu của bà Nga

Philippe Broussard (bài viết) – Jean-Paul Guilloteau (phóng sự ảnh), tuần báo L’EXPRESS số 3283 (tuần lễ từ 4 đến 11.6.2014)

Trần Tố Nga dịch

Gần 40 năm sau khi cuộc chiến tranh ở Việt Nam kết thúc, một người Pháp gốc Việt tiến hành một vụ kiện chống lại những công ty hóa chất khổng lồ… Bà lên án họ đã sản xuất chất Da cam, một loại thuốc diệt cỏ vô cùng độc hại, mà các máy bay Mỹ đã rải và đến ngày nay vẫn còn nhiều người là nạn nhân của nó.

clip_image002

NGOAN CƯỜNG: Hồ sơ, chứng từ, hình ảnh… những vật chứng mà bà Trần Tố Nga sẵn sàng trình bày trước tòa án.

Từ Thiên An Môn đến Bắc Phong Sinh

Nguyệt Quỳnh

Hai mươi lăm năm đã trôi qua, kể từ cái đêm 3/6 và suốt ngày 4/6/1989 khi quân đội theo lệnh lãnh đạo Đảng Cộng sản Trung Quốc đàn áp đẫm máu phong trào đòi dân chủ ở quảng trường Thiên An Môn. Xe tăng cán nát tất cả, từ xe đạp đến xương thịt, đến sọ não sinh viên. Nhiều cựu lãnh tụ sinh viên, dù còn trong nước hay đang sống lưu vong, vẫn không quên được hình ảnh các bạn học của họ bị sát hại.

Hà Tiểu Thanh, khi ấy là một học sinh trung học, kể lại rằng sau cuộc thảm sát, cô quay lại trường với một băng đen tưởng niệm những người bạn đã khuất trên tay áo. Cô đã bật khóc khi bị nhà trường buộc cô phải tháo băng đen xuống. Sau này, cô tâm sự trong một cuốn sách: “Tôi đã nghĩ rằng mọi việc xem như đã chấm dứt… Song, bằng cách nào đó chính vào ngày 4 tháng 6 các hạt giống dân chủ đã được gieo trong tim tôi, và nỗi khát khao tự do và nhân quyền đã ấp ủ. Như vậy hóa ra đó không phải là một sự kết thúc, mà là một sự khởi đầu khác”.

Vào vanviet.info qua đường dẫn vượt tường lửa

Gần đây trang vanviet.info bị tường lửa ở nhiều nơi tại Việt Nam. Để giúp những bạn muốn vào mà chưa có kinh nghiệm vượt tường lửa, Văn Việt xin giới thiệu vài đường dẫn (link) sau đây, bạn chỉ việc bấm vào một trong các địa chỉ ấy là trang vanviet.info sẽ hiện ra (xin bỏ qua các quảng cáo có thể có ở phía trên trang).

http://anonymouse.org/cgi-bin/anon-www.cgi/http://vanviet.info

https://nr-005.appspot.com/vanviet.info

http://5.hidemyass.com/ip-1/encoded/Oi8vdmFudmlldC5pbmZv&f=norefer

http://de.proxfree.com/permalink.php?url=Snw54Z8YAh%2FRefJwnSG7XvBvZSb%2FGAzDqStE7K7L1I8%3D&bit=1

Cảm ơn các bạn đã quan tâm đến Văn Việt.

vanviet.info

Công ước Kế tục Quốc gia của Liên Hiệp Quốc không đòi hỏi thừa kế các hiệp định liên quan đến lãnh thổ

Tạ Văn TàiVũ Quang Việt

2-6-2014

Hiện nay, đối với công hàm Phạm Văn Đồng 1958 (và các văn kiện liên quan khác nếu có giữa Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa), giới học giả Việt Nam có hai quan điểm đối nghịch (xin xem ở đây): (1) Phải thoát khỏi công hàm này bằng cách Quốc hội phủ quyết nó (Nguyễn Khắc Mai) hay bằng cách chính quyền tuyên bố thành lập chế độ mới, để khỏi phải kế tục ràng buộc pháp lý của nó (Hà Sĩ Phu); (2) Không thể thoát khỏi công hàm này bằng các giải pháp nêu trên vì luật quốc tế không thừa nhận điều đó (Dương Danh Dy). Bài viết sau đây của hai tác giả Tạ Văn Tài và Vũ Quang Việt đưa ra một văn kiện quan trọng: Công ước Kế tục Quốc gia đối với Hiệp ước 1978, theo đó Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam với tư cách là quốc gia kế tục có thể bác bỏ các hiệp ước về lãnh thổ bất bình đẳng hoặc do sức ép mà Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đã phải chịu nhận.

Xin trân trọng giới thiệu với bạn đọc.

Bauxite Việt Nam

Giàn khoan Trung Quốc Hải Dương 981 trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa Việt Nam tháng 5, 2014 – Việt Nam làm gì bây giờ​?

Tạ Văn Tài, luật sư tại Mỹ và nguyên giảng viên và đương kim nhân viên nghiên cứu Harvard Law School.

clip_image004

Trước khi đi vào chi tiết các biện pháp Việt Nam có thể sử dụng như đối sách, mà chúng tôi liệt kê dưới đề mục hai câu hỏi sau, thì cần ôn lại những lợi ích hay quyền lợi gì mà Công Ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển (United Nations Convention on the Law of the Sea UNCLOS) dành cho các quốc gia hôị viên, như Việt Nam.

Giữa Biển Đông dậy sóng và Mekong cạn dòng: Phải chăng TPP / Hợp Tác Xuyên Thái Bình Dương là một lối thoát cho Việt Nam?

Ls Lưu Tường Quang, AO

Tóm lược / Abstract

Nhiều diễn tiến trong năm 2011 có vẻ như xác nhận những gì mà chúng ta đã thảo luận trong mấy năm qua trong Tập San Nghiên Cứu Văn Hóa Đồng Nai & Cửu Long: Với Biển Đông có nguy cơ dậy sóng trong hai giáp sắp tới vì tranh chấp chủ quyền, và Sông Mekong không thoát khỏi tình trạng cạn dòng giết chết Đồng Bằng Cửu Long, gọng kìm Bắc Kinh mỗi ngày một thể hiện rõ nét buộc chặt Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam (SRV) vào quỹ đạo của Trung Quốc (PRC).

SRV cũng có những nỗ lực song phương và đa phương, nhưng trong trung hạn, Việt Nam khó có thể vượt thoát áp lực nặng nề của Bắc Kinh, trừ phi (1) Chế độ cộng sản Việt Nam tạo được khả năng dân chủ hóa và can đảm tiến lại gần hơn với Hoa Kỳ và các cường quốc dân chủ khác, và (2) Cải tổ cấu trúc công quyền sâu rộng để trở thành một nền kinh tế thực sự theo mô thức thị trường trong khuôn khổ Hợp Tác Xuyên Thái Bình Dương – Trans-Pacific Partnership (TPP).

Nỗi nhục tháng 6, nỉ hảo a!

Nam Dao

Thú thật, tôi viết những dòng này vì không còn nhịn được nữa!

Vào đầu thập niên 70 thế kỷ trước, khi có người hỏi, tôi hiên ngang bảo tôi là người Việt Nam, không biết rằng người Việt Nam đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô và Trung Quốc. Khi đó, tôi nghĩ, người Việt Nam buộc phải chiến đấu vì lẽ công chính cho toàn nhân loại. Nhưng chuyện qua rồi!

Có những chuyện đã qua nhưng không thể nào quên. Khi Nguyên Mông xua quân vào xâm lăng nước ta, Tiết chế Hưng Đạo tâu vua Trần: “Nếu Bệ hạ định hàng giặc, xin chém đầu thần trước!”. Nguyên Mông khi đó là Đế quốc, mang quân đi xâm chiếm cả một phần Âu Châu, sức mạnh kể như vô địch, không đối trọng, không dư luận quốc tế, không tên lửa, không máy bay siêu âm mang đầu đạn nguyên tử, chỉ có người, ngựa, và một sức mạnh thuần quân sự. Tổ chức xã hội Việt Nam thời nhà Trần chưa tập trung, dựa trên Tôn thất trấn nhiệm ở nhiều địa phương, ngai vua lại mới lấy từ nhà Lý không lâu. Vua Trần tổ chức Hội Nghị Diên Hồng: Trước nhục nước nên hoà hay nên chiến? Đại Việt một lòng, nhà Trần chiến thắng quân Nguyên ba lần, cọc nhọn cắm sông Bạch Đằng còn là chứng tích.

Thoát chết ở Thiên An Môn

Bùi Mẫn Hân, project-syndicate.org

Phạm Nguyên Trường dịch

clip_image002Thật khó tưởng tượng, nhưng 25 năm trước, Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đã súyt nữa thì phong trào ủng hộ dân chủ trên toàn quốc lật đổ. Chính bộ não sắt đá của nhà lãnh đạo tối cao đã quá cố là Đặng Tiểu Bình và xe tăng của Quân đội Giải phóng Nhân dân – được cử tới để tiến hành thiết quân luật và đàn áp những người biểu tình tại Quảng trường Thiên An Môn, Bắc Kinh – đã giúp chế độ, tránh được sụp đổ, với cái giá là hàng trăm người bị giết.

Lần kỷ niệm 25 năm vụ thảm sát Thiên An Môn ngày 4 tháng Sáu năm 1989, có hai câu hỏi được đặt ra: làm sao mà ĐCSTQ lại sống qua được phần tư thế kỷ vừa rồi, và sự cai trị của nó có thể kéo dài thêm được 25 năm hay không?

Câu trả lời cho câu hỏi đầu tiên tương đối đơn giản. Điều chỉnh chính sách, chiến thuật vận động thông minh, và một chút may mắn đã tạo điều kiện cho ĐCSTQ tìm được sự ủng hộ cần thiết nhằm duy trì quyền lực và đàn áp các lực lượng có thể gây mất ổn định.

Bước ngoặt cho Việt Nam?

David Brown, Asia Sentinel

Huỳnh Phan và T.H.A. dịch

Một cú sốc đột ngột có thể làm đảo lộn nhiều toan tính

clip_image001Đã hơn một tháng kể từ khi giàn khoan dầu nước sâu Hải Dương 981 được đặt trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Việc Bắc Kinh triển khai giàn khoan trị giá một tỷ đôla này cùng một hạm đội đông đảo các tàu hộ tống đã gây chấn động tới tận xương tủy chính quyền Việt Nam, đập vỡ ảo tưởng về “quan hệ đối tác chiến lược toàn diện” với Trung Quốc (TQ).

Hà Nội đã hy vọng rằng một chính sách hòa giải sẽ làm dịu đi việc TQ hung hăng theo đuổi quyền bá chủ trong khu vực Biển Đông. Lập trường mềm mỏng của họ như một lớp màn phủ lên sự đồng thuận mong manh trong nội bộ Đảng rằng tranh chấp của Việt Nam với TQ về chủ quyền biển đảo chỉ là một đám mây đen lẻ loi trong bầu trời rực nắng hợp tác anh em. Phe bảo thủ trong đảng nhấn mạnh rằng dù xảy ra bất cứ điều gì, các đồng chí phương bắc sẽ không làm chấn động nền tảng của một chế độ xã hội chủ nghĩa anh em.

Ông Bộ trưởng Quốc phòng thiếu tính chiến đấu

Nguyễn Trọng Vĩnh

Lịch sử nước ta không thiếu các vị tướng lĩnh văn võ song toàn. Nhưng nhìn ở thời điểm hiện tại, Đại tướng họ Phùng của chúng ta về võ thì bàn dân chưa ai được biết tài dùng binh của ông thế nào vì đường quan lộ của ông dường như cứ “hòa bình” mà tiến, còn về văn thì nghe bài phát biểu của ông tại diễn đàn Shangri-la người ta thấy nó ỉu như cơm nguội, nhạt như nước ốc, sai sự thật đến 1800. Đến nỗi vị Tướng già Nguyễn Trọng Vĩnh gần trăm tuổi đọc xong không chịu được, bèn thảo mấy lời với tư thế Tướng cha răn dạy Tướng con như sau.

Bauxite Việt Nam

Tướng Phùng Quang Thanh

Phạm Đình Trọng

clip_image002[4]Trong những ông tướng đương quyền, Phùng Quang Thanh là ông tướng dày dạn trận mạc nhất. Đầu năm 1971, khi chiến dịch Đường 9 – Nam Lào nổ ra, tôi là thượng sĩ đang học tại trường sĩ quan Thông tin, đang đi diễn tập trong rừng Yên Thế, Hà Bắc, bây giờ là Bắc Giang thực hành bảo đảm thông tin cho bốn hình thức chiến thuật bộ binh thì Phùng Quang Thanh cũng là thượng sĩ, trung đội trưởng thuộc đại đội 9, tiểu đoàn 9, trung đoàn 64, sư đoàn 320 tham chiến ở Đường 9 – Nam Lào.

Chiến dịch Đường 9 – Nam Lào kết thúc khi cuộc dã ngoại diễn tập của chúng tôi vẫn chưa kết thúc. Nhưng cuối khóa học của chúng tôi, trận đánh trên đồi Không Tên, trận đánh chiếm điểm cao 543 bắt sống đại tá Nguyễn Văn Thọ, lữ đoàn trưởng lữ đoàn 3 nhảy dù quân đội Việt Nam Cộng Hòa trong chiến dịch Đường 9 – Nam Lào đã trở thành bài học chiến lệ bổ sung của khóa học vì một giáo viên chiến thuật của trường Sĩ quan Thông tin tham gia chiến dịch trở về đã viết ngay thành giáo án giảng dạy.

Chiến dịch Đường 9 – Nam Lào là chiến dịch chống phá cuộc hành quân Lam Sơn 719 của quân đội Việt Nam Cộng Hòa. Thời Norodom Sihanouk cầm quyền ở Campuchia, cảng Sihanoukville và hệ thống đường bộ nối Sihanoukville, Campuchia với Tây Ninh, Việt Nam đã bảo đảm tới hơn 70 phần trăm hàng tiếp tế của Bắc Việt Nam cho Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam.

Những hồn ma Thiên An Môn

Ian Johnson

Phạm Vũ Lửa Hạ dịch

Trong bài viết sau đây, ký giả Ian Johnson điểm hai cuốn sách mới về Thiên An Môn: Cộng hòa Nhân dân Lãng quên: Nhìn lại Thiên An Môn (The People’s Republic of Amnesia: Tiananmen Revisited) của Louisa Lim, do Oxford University Press xuất bản, và Những người lưu vong Thiên An Môn: Những tiếng nói của cuộc đấu tranh đòi dân chủ ở Trung Quốc (Tiananmen Exiles: Voices of the Struggle for Democracy in China) của Rowena He [Hà Tiểu Thanh] do Palgrave Macmillan xuất bản. Ian Johnson là phóng viên đóng tại Bắc Kinh của tờ The New York Times. Ông đã giành giải Pulitzer Prize cho tin bài về Trung Quốc, và đang viết một cuốn sách về việc Trung Quốc đi tìm các giá trị.

Thảo luận về giải pháp lấy lại Hoàng Sa liên quan đến Công hàm Phạm Văn Đồng

Sau khi Bauxite Việt Nam đăng bài Xóa bỏ tai họa công thư Phạm Văn Đồng 1958 của nhà nghiên cứu Nguyễn Khắc Mai, chúng tôi nhận được bài của anh Hà Sĩ Phu bàn về cách thoát khỏi sự ràng buộc của Công hàm này, và thư của anh Dương Danh Huy nhắc lại một bài anh đã công bố liên quan đến Công hàm Phạm Văn Đồng. Nhận thấy cả hai bài đều có ích cho nhận thức của chúng ta, Bauxite Việt Nam xin đăng để rộng đường dư luận.

Bauxite Việt Nam

Bình luận về phản biện của Ngô Viễn Phú (*)

Dương Danh Huy

1. Luận điểm 1 của phía Việt Nam: Công hàm Phạm Văn Đồng chỉ thừa nhận chủ quyền 12 hải lí của Trung Quốc, mà không hề thừa nhận quần đảo Tây Sa và Nam Sa thuộc lãnh thổ Trung Quốc. Bời vậy, về cơ bản, công hàm không đề cập đến vấn đề lãnh thổ, không đề cập đền quần đảo Tây Sa và Nam Sa.

Phản luận của Ngô: Đoạn thứ nhất trong “Tuyên bố lãnh hải”, mà chính phủ Trung Quốc đã công bố vào tháng 9 năm 1958, đã nói rất rõ rằng, phạm vi bao quát trong 12 hải lí của lãnh hải Trung Quốc là thích dụng cho tất cả lãnh thổ của Trung Quốc, trong đó, bao gồm cả quần đảo Tây Sa và quần đảo Nam Sa.

Công hàm Phạm Văn Đồng đã rất rõ ràng “ghi nhận và tán thành” với tuyên bố về lãnh hải của chính phủ Trung Quốc, thì trước hết chính là thừa nhận và tán thành chủ trương về lãnh thổ của Trung Quốc, bởi vì chủ trương về lãnh hải có gốc là chủ quyền lãnh thổ, lãnh thổ không tồn tại thì lãnh hải cũng không có căn cứ.

Sáng lập:

Nguyễn Huệ Chi - Phạm Toàn - Nguyễn Thế Hùng

Điều hành:

Nguyễn Huệ Chi [trước] - Phạm Xuân Yêm [nay]

Liên lạc: bauxitevn@gmail.com

boxitvn.online

boxitvn.blogspot.com

FB Bauxite Việt Nam


Bài đã đăng

Được tạo bởi Blogger.

Nhãn