Kiến nghị cấm chiếu bộ phim “Lý Công Uẩn - Đường tới thành Thăng Long” của TS Cù Huy Hà Vũ

Mặc dù đã được tin Hội đồng duyệt phim quốc gia mở rộng sau khi thẩm định lần thứ hai, có để xuất kiến nghị không công chiếu phim “Lý Thái Tổ - Đường tới thành Thăng Long” trong dịp Đại lễ 1000 năm Thăng Long, nghĩa là từ 1-10-2010 đến 10-10-2010, ông Cù Huy Hà Vũ vẫn khẩn thiết nhờ BVN đăng bản kiến nghị của cá nhân ông gửi Quốc hội xin cấm chiếu bộ phim vĩnh viễn trên phạm vi toàn quốc, vì theo ông, đây là một bộ phim bôi nhọ văn hóa dân tộc một cách hệ thống với dụng ý rất xấu mà với thói quen dùng từ của mình, ông gọi thẳng thừng là “phản quốc”. BVN tán thành đưa bản kiến nghị này lên công luận, bởi theo chúng tôi, tuy Hội đồng duyệt phim đã đi đến những kết luận xác đáng, song về mức độ giải quyết đối với nó thì cách nói có phần quá uyển chuyển của Hội đồng vẫn chừa lại một khả năng là bộ phim có thể sẽ được tự do công chiếu sau ngày Đại lễ kết thúc, mà như thế, tác hại rất nghiêm trọng của nó đối với công chúng, nhất là thế hệ trẻ, vẫn còn nguyên. Kiến nghị của ông Cù Huy Hà Vũ chính là nhằm chấm dứt khả năng nguy hại này mà những người chịu trách nhiệm trước dân tộc không được phép nhân nhượng.

Bauxite Việt Nam

Quản lý văn hóa làm phim và duyệt váy

Sáu Nghệ

image

 

ộ phim 19 tập “Lý Công Uẩn – Đường tới thành Thăng Long” không được chiếu trong dịp đại lễ kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long-Hà Nội, dù đã được chỉnh sửa. Vài lý do được nêu ra để Cục Điện ảnh chưa cho công chiếu là: tập 10 hình và tiếng không khớp nhau, đang có nhiều tranh luận trái chiều về bộ phim. Điển hình là ý kiến của đạo diễn Bùi Thạc Chuyên, thành viên Hội thẩm thẩm định kịch bản phim: “Đây là một bộ phim Trung Quốc, không có gì để tranh cãi. Đạo diễn Trung Quốc, biên kịch Trung Quốc”. Ý kiến ngược lại của GSTS Đinh Xuân Dũng, cố vấn Hội đồng thẩm định: “Bộ phim đã thể hiện sinh động với một tình cảm sâu sắc, một thái độ trân trọng với lịch sử”.

Gửi bác Trịnh Văn Sơn

Nguyễn Quang Lập

clip_image001Ông Trịnh Văn Sơn là giám đốc Công ty Trường Thành, kiêm tác giả kịch bản phim Lý Công Uẩn – Đường tới thành Thăng Long. Về quyết định không cho công chiếu bộ phim này vào dịp Đại lễ 1000 năm Thăng Long, ông nói “rất buồn nhưng phải tôn trọng và chấp nhận ý kiến của cơ quan quản lý”. Ông còn cho rằng không thể chỉ xem đoạn trailer vài phút mà đánh giá cả bộ phim 19 tập, và rằng đã tham vấn các chuyên gia đầu ngành của Việt Nam trong quá trình làm phim, và phía Trung Quốc “chỉ tham gia trong những công đoạn Việt Nam không thể đảm đương”. Nhà văn Nguyễn Quang Lập viết bài này là để trả lời ông.

Bauxite Việt Nam

Sự kính trọng sai chỗ

Nguyễn Văn Tuấn

clip_image002

Hôm nay là ngày đại lễ Ngàn năm Thăng Long. Tư nơi xa quê, nhìn qua hình ảnh thấy cờ quạt nhiều quá. Cờ đỏ chói chang làm tôi nhớ đến câu thơ nổi tiếng của một thi sĩ thưở nào ... Nhưng nhìn quá những tấm hình "Mời Đại tướng Võ Nguyên Giáp" tôi giật mình.

Theo bản tin thì ông Phạm Quang Nghị "đã chuyển thư của Trung ương Đảng, Chủ tịch nước, Quốc hội, Chính phủ, Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam và TP Hà Nội mời Đại tướng dự khai mạc Đại lễ kỷ niệm 1000 năm Thăng Long - Hà Nội." Cụ Giáp năm nay đã 100 tuổi, sức khỏe đang trong tình trạng không tốt, và đang nằm bệnh viện. Vậy thì làm sao cụ Giáp có thể dự đại lễ? Ấy vậy mà người ta vẫn đến bệnh viện để làm một cái photo-op dưới danh nghĩa ... mời. Tại sao không để cho ông cụ được yên thân?

Hợp tác quân sự Mỹ - ASEAN, tại sao không?

Hà Văn Thịnh

image Rạng sáng ngày 27.9.2010 (giờ Việt Nam), Tuyên bố chung Hội nghị Thượng đỉnh Mỹ - ASEAN lần thứ hai đã được Nhà Trắng chính thức loan tải trước các cơ quan báo chí. Đây là lần đầu tiên, kể từ khi Liên Hiệp Quốc ra đời, một Tuyên bố chung (TBC) giữa một cường quốc với 10 quốc gia (ASEAN) của 11 sự khác biệt về thể chế chính trị, cơ cấu kinh tế, tôn giáo, văn hóa và tư tưởng đã được khẳng định. Ý nghĩa lịch sử của nó sẽ chỉ được hiểu một cách đầy đủ sau nhiều năm nữa – khi mà các mục tiêu, chương trình của TBC được cụ thể hóa trên thực tế và nó trở thành một nền tảng, một cái bản lề có vai trò quyết định đối với sự thay đổi căn bản tấm bản đồ chiến lược ở vùng Đông Nam Á nói riêng, khu vực Tây Thái Bình Dương nói chung.

Các nhà quan sát sẽ mổ xẻ từng câu chữ, nhưng có lẽ, điều đáng quan tâm nhất là vấn đề quân sự trong TBC đã được thể hiện với mức độ nào? TBC nhấn mạnh rằng “ASEAN đánh giá cao cam kết của Mỹ ở mức cao nhất với các nước thành viên ASEAN” (những chỗ in đậm trong bài là do chúng tôi nhấn mạnh – HVT); rằng các bên tham gia TBC hài lòng về việc đã có “cam kết vững chắc của Mỹ trong việc tiếp tục thúc đẩy quan hệ toàn diện với ASEAN… nâng cao quan hệ đối tác của chúng tôi tới một tầm chiến lược”; rằng “chúng tôi tái khẳng định tầm quan trọng của ổn định và hòa bình khu vực, an ninh hàng hải, không cản trở thương mại và tự do hàng hải theo những quy định liên quan được nhất trí của luật pháp quốc tế, gồm Công ước LHQ về Luật Biển (UNCLOS) và những điều luật hàng hải quốc tế khác, đồng thời giải quyết hòa bình các tranh chấp”…

Trung Quốc, ASEAN bắt đầu đàm phán về "quy tắc ứng xử"

GMANews.TV (Philippines)

01/10/2010

image

 

rung Quốc và Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) đã bắt đầu đề xướng các cuộc thảo luận để soạn thảo một quy tắc ứng xử nhằm phòng tránh nguy cơ biến các tranh chấp lãnh thổ ở Biển Đông thành cuộc xung đột vũ trang toàn diện. Đây là dấu hiệu cho thấy các bên muốn tăng cường nỗ lực duy trì hoà bình trong khu vực.

Trong một cuộc họp báo, Đại sứ Trung Quốc tại Philippines Lưu Kiến Siêu nói các bên liên quan đang thảo luận bộ quy tắc ứng xử ở cấp độ cơ sở. Tuy nhiên, ông đã không cho biết thêm chi tiết. "Họ đã làm việc dựa trên một số đề cương của văn kiện và tôi cho rằng các hội đàm vẫn còn đang tiếp tục. Trung Quốc sẵn sàng làm việc với các bên liên quan khác bằng các tài liệu này ", ông Lưu nói.

Ông thêm rằng, tương tự, cuộc thảo luận bao gồm cả các biện pháp trừng phạt chống lại các quốc gia nào đang có tranh chấp mà vi phạm các quy tắc.

Song Trung Quốc và ASEAN vẫn chưa đưa ra thời hạn cuối cho các đàm phán đang diễn ra.

Phát hiện âm mưu tụ tập, in áo không xin phép

Người Buôn Gió

image

Báo giới nước ta vừa phát hiện nhiều nhóm thanh niên lợi dụng việc đại lễ 1000 năm Thăng Long để in áo, tụ tập, tổ chức bất hợp pháp. Tin đưa từ Vietnamnet.

In áo để diện ngày Đại lễ lại là cách để Ngọc Linh cùng rất nhiều bạn trẻ khác hòa nhịp cùng Thăng Long nghìn năm. Đặc biệt, trên diễn đàn của DPO còn tổ chức cuộc thi "Thiết kế áo chào mừng đại lễ 1.000 năm Thăng Long - Hà Nội". Vì vậy đừng ngạc nhiên nếu trong dịp Đại lễ này, bạn nhìn thấy ai đó khoác những chiếc áo phông với những logo độc đáo: Rồng bay, cầu Long Biên… trên con số 1000.

Đặc biệt, từ hơn 1 năm trước cộng đồng facebook Việt Nam đã sôi nổi bàn chuyện Đại lễ với chủ đề: “Chúng ta làm gì cho lễ kỷ niệm 1.000 năm của Hà Nội này”. Với hàng chục comment có rất nhiều ý tưởng “độc” được đưa ra với dấu ấn 1000 như: tổ chức offine 1000 người cùng nắm tay vòng quay Bờ Hồ, rồi lúc 10h ngày 10/10/2010 sẽ đồng loạt thắp nến…

Thưa Chủ tịch Nguyễn Minh Triết

TP.HCM ngày 23 tháng 9 năm 2010

Thưa Chủ tịch Nguyễn Minh Triết,

image Tôi là một người dân ở Sài Gòn (TP.HCM), nơi mà Chủ tịch đã từng làm việc trên cương vị Bí thư thành uỷ Đảng CSVN nhiều năm. Chúng tôi được biết trước đó, sau những cố gắng không ngừng của ông tại Bình Dương (Sông Bé khi ấy) ông đã để lại cho Bình Dương một diện mạo mới mà nhiều tỉnh thành khác phải ngưỡng mộ, kể cả TP.HCM. Cái nguyên nhân làm nên những thành tựu đó, theo chúng tôi là ở chỗ tấm lòng nơi ông - tấm lòng gần dân, coi lợi ích của dân là của mình, “cái gì có lợi cho dân thì khó mấy cũng làm”, như lời Chủ tịch Hồ Chí Minh dặn. Tấm lòng ấy thu phục được lòng dân, nên có sức mạnh vô song (“khó vạn lần dân liệu cũng xong”). Chúng tôi cũng được biết ông cũng gặp nhiều trở ngại khi được điều động về TP.HCM – nơi có tiềm năng kinh tế lớn nhất nước nhưng do tư tưởng hẹp hòi cục bộ đã không hoan nghênh sự có mặt của ông. Đến rồi lại đi, phải mất vài năm sau, Thành uỷ TP.HCM mới có người bí thư mong đợi là ông. Sau này, ông nhận nhiệm vụ khác, cao hơn, chúng tôi vẫn cảm mến và tin ông, luôn nhớ và dõi theo công việc của ông, như một người thân dù chưa bao giờ gặp mặt.

Hôm nay, khi viết những dòng thư này, chúng tôi vẫn còn niềm tin nơi ông, muốn được trao đổi với ông thân tình như vậy. (Nhưng nếu do qui tắc nào đấy của nhà nước mà không tiện thì xin ông bỏ quá cho thái độ “thấy người sang bắt quàng…” này).

Thưa ông,

Những ai thật lòng quan tâm đến thời cuộc nước nhà, không khỏi lo lắng bồn chồn ngày đêm. Lá thư này là kết quả dồn nén của bao suy tư lo lắng ấy. Tuy nhiên chúng tôi chỉ xin gợi ý vài điều, vài sự việc trong vô vàn vấn đề khúc mắc tồn đọng, mà trách nhiệm giải quyết đang đặt trên vai ông và TW Đảng.

1. Về giáo dục: Ngày trước ông có học ở trường Petrus Ký (Lê Hồng Phong ngày nay) chắc không quên ngôi trường rộng lớn ngự giữa 4 tuyến đường bao quanh, có hồ bơi và cả sân banh, được xây dựng từ thời Pháp cai trị, nay thì thưa ông, nó đã bị thu hẹp theo tầm nhìn của chính quyền, các sân tập ấy nay đã bị lấy đi cho mục đích khác vì cho rằng quá lãng phí.

Và chắc ông còn nhớ trên đường Thống Nhất cũ (nay là Lê Duẩn) có ngôi trường tiểu học mang tên Thống Nhất trong một khuôn viên rộng, sân trường đầy sắc đỏ hoa phượng luôn là những kỷ niệm đẹp tuổi học trò, thế nhưng giờ đây nơi ấy cũng bị biến mất, nhường chỗ cho một khách sạn nguy nga mang tên nước ngoài. Ngày trước, chính quyền cũ có nhiều quan chức quân nhân đầy thế lực, dù có tham lam thèm muốn mấy nhưng họ cũng chẳng dám đụng đến đất trường học, nơi dành cho trẻ em - rường cột của tương lai.

Thế nên mỗi khi nghe chính quyền nói “giáo dục là quốc sách”, dân Sài Gòn chỉ bưng miệng cười, bởi đã là quốc sách thì không ai làm như thế. Cụ Hồ nói: “Muốn có CNXH thì phải có con người XHCN”, nhưng mấy chục năm qua, mỗi việc dậy cho trẻ dũng cảm thật thà theo 5 điều Bác dặn cũng không làm được thì nói chi đến đào tạo được con người hoàn chỉnh hơn là con người XHCN? Mà thiếu nó thì CNXH đi về đâu? Gần đây trên báo chí xuất hiện cụm từ “tị nạn giáo dục” để nói về một hiện tượng xã hội đáng buồn đang diễn ra, phản ánh sự thất vọng lớn của dân chúng. Điều tệ nhất là ở chỗ nhà nước không chịu thừa nhận sự thất bại đó để tìm kế sách hiệu quả. Biết bao kiến nghị, tiếng nói chân thành tha thiết tới các vị lãnh đạo, nhưng tất cả chỉ như đá ném ao bèo.

Báo Tuổi trẻ cuối tuần (TP.HCM) số 12.9.2010 đăng ý kiến của Giáo sư vật lý nổi tiếng người Pháp Pierre Darriulat – người gắn bó với VN nhiều năm qua, cho thấy nhiều thất sách tồn tại kéo dài quá lâu trong giáo dục, đến mức chỉ còn có thể hy vọng vào một cuộc cách mạng theo lời khuyên của vị danh tướng họ Võ.

2. Về môi trường: Ngày nay cả thế giới văn minh đang lo lắng biến đổi khí hậu do tác nhân con người hành xử thô bạo với môi trường trái đất. Với nước ta thì sao? Các nhà khoa học, dư luận trong nước càng lo lắng và đã có nhiều kiến nghị xác đáng gửi tới các cấp chính quyền nêu nhiều giải pháp, thuyết phục can ngăn vì lợi ích lâu dài cho con cháu, cho dân tộc. Từ những vụ việc cả làng bị ung thư ở Lâm Thao (Phú Thọ) đến lũ lụt dữ dội cướp đi sinh mạng nhiều người ở miền Trung (hậu quả phát triển thuỷ điện bừa bãi) và xót xa đau đớn nhất là ngày ngày vẫn phải chứng kiến người ta đang hô hào đổ tiền cho nhanh vào cày xới bạo ngược như xé thịt đất Tây Nguyên, thúc đẩy dự án khai thác bô-xit theo một thoả thuận đã ký với đảng CS Trung Quốc, không chỉ phá huỷ môi trường mà còn đẩy cả dân tộc Việt Nam vào cái thế “nắm dao đằng lưỡi” ắt dẫn đến cái hoạ bị huỷ diệt đầy hiểm độc.

Bạn tôi kể tại Đồng Nai, có lần chỉ một sự cố bể bờ bao ở một trại heo đã làm ô nhiễm thê thảm sông Đồng Nai là nguồn cung cấp nước sinh hoạt của cả một vùng, nay cứ nghĩ đến việc người ta xây một bể chứa hàng vạn tấn bùn đỏ trên Tây Nguyên – (ví như cài bom nổ chậm trên nóc nhà mình), thì thảm hoạ khôn lường. Ông có thể tin vào lời cam kết của vài kẻ xu nịnh “cố đấm ăn xôi” để tán thành thực hiện một chủ trương “lớn” như vậy sao? Chúng tôi không tin. Có một uẩn khúc gì chăng? Thông tấn xã VN mới đây đưa tin kể lại việc người dân Quảng Tây (TQ) biểu tình phản đối chính quyền cho khai thác bôxít nơi đó đã gây ra những hậu hoạ nghiêm trọng, càng khiến chúng tôi không khỏi nghĩ đến cả một vùng đông nam bộ rộng lớn từ Bình Dương quê ông, Bình Phước, Đồng Nai, đến TP.HCM, Sài Gòn sẽ lãnh cái hậu quả khủng khiếp treo trên đầu họ bắt đầu từ hôm nay, từ cái ngày mà dự án bôxít Tây Nguyên được nhà nước coi là một chủ trương lớn của Đảng CSVN. Quả bom ấy có thể nổ ra bất cứ lúc nào thưa ông. Những nạn nhân của chất độc da cam hôm nay có thể được đón tiếp ở Hoa Kỳ, còn những nạn nhân dị dạng quái thai do bùn đỏ (không kém phần khốc liệt thê lương trên cả một vùng rộng lớn) trong đó có thể có cả con cháu ông, thì ngày mai ai sẽ đón họ ở Bắc Kinh? Có lời nào bênh vực họ và lên án kẻ chủ mưu lẫn kẻ đồng phạm? và khi ấy nếu có thì cũng chỉ còn là một màn trình diễn quá muộn màng.

Thưa, vì sao tướng Võ Nguyên Giáp phải ba lần lên tiếng? Liệu có thể có những chủ trương của Đảng CSVN còn lớn hơn vận mệnh của quốc gia, của dân tộc, như chủ trương khai thác bôxít này? Thúc đẩy tăng trưởng kinh tế bằng cách tàn phá môi trường chỉ mang lại lợi lộc cho một nhóm ít người, còn dân chúng đại đa số thua thiệt nặng nề, đúng như một vị cựu bộ trưởng nói: “càng tăng trưởng càng nghèo” (như hiện nay) !

Thưa Chủ tịch, quyền lực là con quỉ dễ khiến người ta sai lầm, ví dụ như ngài đại tá Trần Dụ Châu thời kháng chiến chống Pháp, nhưng sai lầm đến mức biến dạng, đặt quyền lực lên trên cả tổ quốc, bắt quân đội anh hùng (của) nhân dân từ bỏ lời thề “trung với nước” là đã tước bỏ đi của quân đội cái hồn cốt thiêng liêng nhất là nguồn gốc tiềm ẩn tạo nên sức mạnh, thì khi đối mặt trực diện kẻ xâm lược cho dù có hô vạn lần “trung với đảng” cũng vô ích. Tôi có cảm tưởng như TW Đảng hoặc tự mãn hoặc quá coi thường bài học “cảm tử cho tổ quốc quyết sinh” của trung đoàn thủ đô trong lịch sử nước nhà?

3. Câu chuyện về bí thư tỉnh uỷ Kim Ngọc (đã dựng phim) là một câu chuyện đau đớn về sự quan liêu bảo thủ trong nội bộ Đảng CSVN, nó kéo lùi sự tiến bộ xã hội nhiều thập kỷ. Cả bí thư Kim Ngọc và ông, với tư cách là bí thư tỉnh ủy, cả hai đều có chung một mục đích là hành động vì lợi ích của nhân dân, nhưng có lẽ ông gặp nhiều may mắn hơn nên được nhìn thấy thành quả của mình.

Thưa ông, có khi nào ông tự hỏi: Mình có thực là người đổi mới (tư duy) hay chỉ là người biết lắng nghe và làm theo tiếng gọi của nhân dân? Những gì chúng ta đang gọi là đổi mới hôm nay chỉ là những gì chúng ta khờ dại phản bác khi xưa, như nhà thơ Việt Phương đã viết cách đây mấy chục năm:

Ta ngây thơ,

Tưởng đồng hồ Liên Xô tốt hơn đồng hồ Thuỵ Sĩ,

tưởng trăng Trung Hoa tròn hơn trăng nước Mỹ,

Tội nghiệp nhất là ta lại chân thành hết mực..

Vậy thì thưa ông, từ bài học ấy, nay thà nhận mình sai lầm để mà triệt để thay đổi có tốt hơn không? Trong báo cáo chính trị đại hội XI kỳ này có ý tự khen “phát triển kinh tế thị trường theo định hướng XHCN là một sáng tạo về tư duy lý luận của Đảng ta.” Thực tế thì chưa đâu vào đâu (như vụ Vinashin thâm thủng tới 58.000 tỉ đồng liên quan đến tài chính công chẳng hạn), nhưng mấy người chấp bút văn kiện sính chữ nghĩa quá nên cứ tô vẽ kiểu “mẹ hát con khen hay” thế này, thiệt tình “lợi bất cập hại” chứ chẳng đem lại cho Đảng thêm vinh dự nào.

4. Trong một phỏng vấn của VTV4 gần đây, hỏi về những suy nghĩ của Việt kiều trở về xây dựng quê hương, Tiến sĩ Nguyễn Đình Uyên – người đã từng làm việc trong ngành điện tử viễn thông NASA Hoa Kỳ nay tình nguyện về giảng dạy ở ĐHQG TP.HCM – đã trả lời thế này: “Từ bỏ lương cao và nhiều điều kiện tốt ở nước ngoài là không dễ, nhưng vì mong muốn đóng góp xây dựng nước nhà vươn lên bằng các nước khác thì mỗi người phải chấp nhận hy sinh quyền lợi riêng thôi”.

Thưa Chủ tịch, là người đã làm công tác thanh niên rồi dân vận nhiều năm, khuyến khích nhiều Việt kiều trở về xây dựng quê hương, vậy nay ngược lại, họ (đa số) mong muốn Đảng CSVN cũng vì tổ quốc Việt Nam mà hy sinh một phần quyền lợi của mình thì ông nghĩ sao? Tôi chợt nhớ đến những học giả danh tiếng, những kiến nghị sâu sắc của vị Luật sư Nguyễn Mạnh Tường, hay những tiên liệu bậc thầy của Bác sĩ Nguyễn Khắc Viện – là những trí thức tại Pháp theo Bác Hồ về nước, các ông yêu dân tộc, yêu đất nước này xiết bao, các ông đích thực là những bậc hiền tài vì đại nghiêp đã viết cho Đảng những lời lý giải thật thấu đáo chân thành, nhưng lập tức các ông bị loại trừ.

Tiếc thay cho đến nay trong đảng CSVN vẫn không có thói quen lắng nghe lời khuyên can của họ, do bệnh cửa quyền quan liêu đã thành thâm căn mãn tính nên thường dị ứng quá đáng với lời “nghịch nhĩ”, ác cảm với sự khác biệt, thậm chí còn “chụp mũ” qui tội họ rất nặng nề. Vụ việc IDS cũng là một ví dụ. Khi gian thần được trọng dụng thì nguy hiểm đến từng ngày. Thiết nghĩ cái cách ứng xử kiểu Tần Thuỷ Hoàng này vẫn duy trì đến hôm nay thì thật tệ và chỉ khích lệ đám quan tham giỏi xu nịnh đầu cơ trục lợi. Nay Đảng lại kêu gọi “đồng thuận”, vậy vì sao Đảng không muốn “đồng thuận cùng nhân dân”?

Thưa Chủ tịch Nguyễn Minh Triết,

Ước mong của chúng tôi khi viết thư này, là từ những người còn biết khiêm nhường như Chủ tịch, có thể lan toả ảnh hưởng đến nhiều đồng chí khác, để hy vọng trong đại hội sắp tới đây của Đảng CSVN, tiếng nói phản biện của nhân dân, của các nhân sĩ trí thức yêu nước, của các vị tiền bối sẽ được lắng nghe, được thấu hiểu và được trân trọng phản ánh vào trong các văn kiện của đại hội, tạo nên bước ngoặt mới cho tiền đồ tươi sáng của dân tộc Việt Nam.

Bằng không thì lá thư này còn ích lợi gì?

Kính chúc Chủ tịch mạnh khoẻ.

Trân trọng kính chào.

Ký tên,

VÕ ĐỨC BAN

Công dân TP.HCM.

Ghi chú: Do không tin các thư ký của Chủ tịch chuyển thư đến tay Chủ tịch, nên xin nhờ mạng Boxit-VN gửi ngỏ thư này.

Phát hành báo Đảng khó

Bút Lông

image Ở một thành phố người dân có thói quen đọc báo như Sài Gòn, cứ đi vài trăm mét là có một chỗ bán đủ các loại báo, nhưng dù có đi lùng đỏ con mắt cũng không tài nào tìm ra một nơi có bán báo Nhân dân. Muốn đọc báo này, tiện nhất là vào một cơ quan Nhà nước: cơ quan nào cũng đặt mua vài ba tờ báo, trong đó nhất định phải có tờ Nhân dân. Và cứ chọn những tờ nào phẳng phiu nhất vì không có một bàn tay nào sờ tới, đó nhất định phải là báo Đảng! Người ta mua báo về mà không đọc, cứ để vào một góc phòng chờ đến lúc bán ve chai! Ấy thế, tịnh không có cơ quan nào cả gan không mua báo Nhân dân. Mà tiền mua báo suy cho cùng cũng là từ tiền thuế của dân!

Mỹ, Trung Quốc và ASEAN: Tam giác chiến lược mới

The Nation

27/9/2010

Kavi Chongkittavornimage 

 

ừng nghĩ người Trung Quốc đã tận hưởng không khí tưng bừng của lễ hội Trung Thu ở Bắc Kinh. Trong suốt kỳ nghỉ cuối tuần rồi, các quan chức tại Triêu Dương Môn - văn phòng Bộ Ngoại giao - đã làm việc ngày đêm, theo dõi từng động tác cơ thể, lắng nghe từng từ ngữ một trước, trong và sau cuộc họp thứ hai của các nước ASEAN và Hoa Kỳ tại New York, ngày 24/9. Bắc Kinh muốn biết liệu các nước này có đang kết bè chống lại Trung Hoa hay không.

Các tuyên bố chung sau cuộc họp thượng đỉnh hôm thứ Sáu giữa Tổng thống Barack Obama và lãnh đạo các nước ASEAN đã thay đổi cục diện và một cách tích cực, thể hiện thiện chí cao của các bên mà không làm mếch lòng các đồng minh và bạn bè của họ. Tuyên bố chung đưa ra 2 thông điệp rạch ròi.

Ảnh HS.TS.VN

Hoàng Thảo

clip_image005Chúng tôi là những sinh viên vùng cao miền Tây Bắc của tổ quốc. Những ngày học ở dưới xuôi, chúng tôi thường hay thấy các bạn sinh viên dưới đó kẻ dòng chữ HS.TS.VN. Rồi đọc ở những trang mạng như bauxite, danluan, chantroimoi... chúng tôi mới biết các bạn sinh viên khắp các tỉnh thành trong cả nước đang thể hiện mãnh liệt tinh thần yêu nước, bảo vệ chủ quyền lãnh hải, quần đảo trước sự xâm lấn của giặc Tàu bằng dòng chữ trên.

Mấy anh em chúng tôi nói với nhau, chả lẽ quê mình không có những dòng chữ này sao? Quê mình ngay sát biên giới Tàu, nhất định cần phải có, không thể thua kém các bạn tỉnh khác. Hè rồi về quê, anh em chúng tôi chở nhau bằng xe máy đi dọc con đường từ Lai Châu sang đến Điện Biên để thực hiện việc kẻ dòng chữ yêu nước như các bạn dưới xuôi đang làm.

Dỡ “rào cản” sở hữu đất đai

PGS TS Phạm Duy Nghĩa

PGS TS Đặng Văn Thanh

Luật sư Trần Hữu Huỳnh

Luật sư Nguyễn Tiến Lập

Hiến pháp ghi rằng “đất đai thuộc sở hữu toàn dân” thì cần coi đó là tuyên ngôn chính trị về sở hữu hơn là một chế định pháp lý. Ảnh minh hoạ. Ảnh: L.H.T

 

SGTT.VN - Có lẽ không có quốc gia nào có bộ luật về quản lý đất đai đồ sộ và phức tạp như ở Việt Nam. Vấn đề ở chỗ đó không phải là tất cả pháp luật về đất đai (để điều chỉnh nó như là một loại tài nguyên, đối tượng sở hữu và tài sản của Bộ luật Dân sự) mà chủ yếu là các văn bản liên quan đến quản lý nhà nước hay quản lý hành chính về đất đai, tức về thực chất xoay quanh bảo vệ các quyền và lợi ích của nhà nước với tư cách là “người đại diện chủ sở hữu (toàn dân) về đất đai”.

Xét về phương diện “sở hữu toàn dân về đất đai” có thể nêu một số vấn đề ở góc độ lý thuyết.

Thứ nhất, khi Hiến pháp ghi rằng “đất đai thuộc sở hữu toàn dân” thì cần coi đó là tuyên ngôn chính trị về sở hữu hơn là một chế định pháp lý. Đất đai nói chung, tương tự như không khí và ánh sáng là các yếu tố thuộc về môi trường sống tự nhiên, nên không thể là “tài sản” thuộc phạm trù sở hữu của luật Dân sự được. Thay vào đó, các “mảnh đất” hay “thửa đất” cụ thể mới là đối tượng của sở hữu theo pháp luật. Luật về đất đai của các nước, do đó, chính là luật về địa chính.

Tản mạn chuyện tái đắc cử

Người Buôn Gió

image Nếu nhà cái William Hill  có ra cửa tỉ lệ trúng cử cho các quan chức tư bản thối nát, thì nhà cái nào trên thế giới này sẽ ra cửa cho các quan chức Việt Nam trúng cử?

Đảng CSVN (không phải Đảng ta, nhà ta không ai là Đảng viên cả) sau nhiều năm phân phối chức vụ cũng thấy ngại ngại với thiên hạ dèm pha. Mới ra thêm cái đoạn là Chi bộ trực tiếp bầu Bí thư. Cấp trên không nhúng tay, không can thiệp, cho các đồng chí sáng suốt lựa chọn lấy lãnh đạo của mình.

Trừ Bắc Giang là không đại hội Đảng bộ đúng kỳ mà do tình hình thực tiễn sau vụ công an Bắc Giang đánh chết người nên gấp rút tổ chức người bầu Bí thư Tỉnh ủy. Anh Nông Đức Tuấn con chú Nông Đức Mạnh được toàn chi bộ nhất trí bầu làm Bí thư Tỉnh ủy.

Quả thí điểm đầu tiên ở quận Tây Hồ, ứng cử viên duy nhất đã trúng cử 99%. Báo chí đưa tin giật tile Ứng Cử Viên Duy Nhất Đã Trúng Cử, nghe hài quá, khiến ông tuyên giáo phải nhắc nhở tile gì mà xỏ lá thế! Báo chí rút kinh nghiệm lần sau đưa tin giật tile là đồng chí X đã tái đắc cử khóa...

Hãy đọc lời ai điếu cho khoa học minh họa

TS Nguyễn Sỹ Phương, CHLB Đức

clip_image001Khoa học và chính trị là hai phạm trù hoàn toàn khác nhau, một bên có chức năng tìm ra chân lý, một bên theo đuổi lợi ích cho giai tầng mình đại diện bằng phương tiện nhà nước.

LTS: Giống như văn chương minh họa bị chỉ trích là hời hợt, xa cách làm giảm giá trị của văn giới, trong thực tiễn cuộc sống, nếu việc nghiên cứu khoa học cũng làm theo kiểu minh họa  sẽ làm giảm giá trị của các tiền đề căn cứ, và hệ lụy là những di hại không lường về đường lối, chính sách. Để rộng đường dư luận, Tuần Việt Nam xin giới thiệu góc nhìn riêng của TS. Nguyễn Sĩ Phương luận bàn về vấn đề này. Mời độc giả cùng suy ngẫm và tranh luận thêm.

Tự đóng khung mình

Xin được mượn tiêu đề bài viết của cố Nhà văn Nguyễn Minh Châu – cây cổ thụ một thời của làng văn Việt Nam – đăng trên báo Văn nghệ số 49 và 50, ngày 5/12/1987, vào thời khắc lịch sử khởi đầu chủ trương "Đổi mới" của đất nước, "cởi trói cho văn nghệ", chấn động văn đàn lúc bấy giờ, đến nay vẫn còn nóng bỏng thời sự, không chỉ đối với văn học.

Hãy dùng tư duy Tiến sĩ để hiện đại đường sắt!

clip_image003

 

4h13 sáng 6/9, đoàn tàu Lào Cai 1 từ Hà Nội đi Lào Cai đã xảy ra tai nạn tại km 196, thuộc xã Đông Cuông (Văn Yên, Yên Bái). Ảnh VNE

 
Sau khi bức thư của Tiến sĩ Trần Đình Bá được đăng tải, nhiều ý kiến gửi về chia sẻ với những băn khoăn của ông và đề xuất những biện pháp phát triển ngành đường sắt Việt Nam. Để rộng đường dư luận, Bee xin đăng những phản hồi trên.

Tôi bỏ dở chừng việc làm Tiến sĩ

Độc giả Hoàng Sâm, Số 10 Nguyễn Quyền, Hà Nội: Có nhiều người đã từng thi và làm luận văn Tiến sĩ nhưng rồi giữa chừng bỏ dở. Tôi và hai người bạn nữa rơi vào những người trên. Có hai lý do khiến chúng tôi dừng lại.

1.Tiếng Anh của ba chúng tôi gọi là đạt chuẩn đầu vào nhưng tự thấy mình rất yếu so với yêu cầu.

2. Các đề tài của chúng tôi, nghe thì rất hay, nhưng giá trị khoa học và nhất là giá trị thực tiễn không có mấy.

Nói ngắn như vậy để xin gửi đến 300 TS ĐS rằng, chúng ta hãy trước hết nghiêm túc với chính mình và thực trạng công việc. Không nên mang trên mình danh hão. Xin hoan ngênh bài viết của thầy Bá!

Áp dụng tư duy Tiến sĩ trong hiện đại hóa đường sắt

Lê Nguyên, Kỹ sư công trình GTVT, Nam Hà: Cảm ơn Tiến sĩ Trần Đình Bá

Cơ chế xuất khẩu gạo nào cho nông dân Việt Nam?

Hoàng Kim (Đồng Tháp)

image Trong những bài viết trước tôi đã chứng minh rằng: Trong cơ chế độc quyền xuất khẩu gạo hiện nay, Chính phủ được lợi vì kiềm chế được lạm phát, VFA được lời nhiều vì bán gạo xuất khẩu giá cao nhưng mua lúa của nông dân giá thấp, còn nông dân sẽ dần dần đi đến phá sản.

Vì vậy việc đánh giá đúng thực trạng của việc xuất khẩu gạo, tìm ra nguyên nhân gây nên sự yếu kém của xuất khẩu gạo, để từ đó đưa ra một cơ chế xuất khẩu gạo đảm bảo quyền lợi của nông dân là điều cần thiết.

Thực trạng của việc xuất khẩu gạo

Gạo Việt Nam luôn bán với giá rẻ nhất thế giới.

Gạo Việt Nam cùng loại luôn bán thấp hơn gạo Thái Lan từ 100 – 160 đô la Mỹ/ tấn. Nhưng không phải là do chất lượng lúa gạo.

Bài phát biểu tại hội thảo Chào Lớp Một

Tạo ra một cái mẫu khả thi – thân phận của công việc nghiên cứu khoa học

Bài nói ngày 27 tháng 9 năm 2010 tại Trung tâm L'Espace

clip_image001  

Đại diện nhóm Cánh Buồm, từ trái qua phải, TS Nguyễn Thụy Anh, Nhà giáo Phạm Toàn, và TS Nguyễn Thành Nam tại buổi hội thảo.

 

Thưa các bạn,

Lý ra bài nói này nên dùng tiếng Pháp để được trực tiếp ngỏ lời cám ơn ông giám đốc Trung tâm Văn hóa Pháp tại Hà Nội Patrick Michel để tấm lòng người chịu ơn được diễn đạt dễ hiểu không qua phiên dịch. Tiếc rằng chúng tôi không đủ chữ nghĩa để làm công việc đó. Song diễn đạt tình cảm của mình bằng tiếng mẹ đẻ cũng là điều hay, nó giống như khi mỗi chúng ta gọi mẹ, thì không bao giờ chúng ta cần phiên dịch hết!

Thưa các bạn,

Đầu năm học 2010-2011 này, một bộ sách giáo khoa tham khảo cho học sinh lớp 1 đã ra mắt trẻ em, gồm các cuốn Sách học tiếng Việt, Sách học tiếng Anh, Sách học Văn, Sách học Tin học, Sách học Lối sống - hai cuốn Sách học Toán Sách học Khoa học-Công nghệ sẽ ra đời muộn hơn vì chúng tôi muốn kéo dài thêm thời gian thực nghiệm. Mấy cuốn sách tuy bé bỏng, nhưng ra đời cũng chật vật, song may mắn là chúng đã ra đời, đó là nhờ sự giúp đỡ của giáo sư Chu Hảo và nhà xuất bản Tri thức, đó là nhờ sự nâng đỡ về vật chất và tinh thần của ông Nguyễn Trần Bạt (Tổng giám đốc Vietnam Invest Consult Group), và đó là nhờ sự giúp đỡ ban đầu của Chương trình Việt Nam thuộc Khoa Luật đại học Oslo (Na-Uy) để Đề tài biên soạn sách giáo khoa tiểu học của Nhóm Cánh Buồm có điều kiện ra đời và hoạt động.

Cựu đại sứ Trung Quốc tại Việt Nam Trương Thanh đã viết những gì trong bài viết của mình

Dương Danh Dy

image Tôi đã tìm kiếm và đọc được bốn hồi ký của bốn cựu đại sứ Trung Quốc tại Việt Nam, là các ông Dương Công Tố, Lý Thế Thuần, Trương Thanh và Lý Gia Trung, viết về một số việc liên quan đến Việt Nam và quan hệ Việt – Trung, ngoài ra còn được biết rõ một số hành động khác của hai đại sứ Trung Quốc tại Việt Nam là các ông Trương Đức Duy và Hồ Cần Văn. Tuy nhiên trong bài viết này, tôi chỉ làm nhiệm vụ vủa người trích dịch bài viết của ông Trương Thanh.

Với tiêu đề “Bản thân tôi đã trải qua việc giải quyết chính trị vấn đề Campuchia” đăng trên Tạp chí Thế giới Trí thức số 24 năm 2004 và được Tân Hoa văn trích số 5/2005 đăng lại, Trương Thanh đã viết như sau:

“… Đến năm 1989, vấn đề Campuchia do Việt Nam xâm lược đã kéo dài được mười năm”… “Lúc đó Việt Nam và chính quyền Phnom Penh kiên trì lập trường của mình, thái độ cứng rắn, không đồng ý lập trường của Trung Quốc và các nước khác”.

Về cuộc gặp gỡ bí mật ở Thành Đô – Trung Quốc ngày 2/9/1990, Trương Thanh viết:

Kinh tế Nhà nước giữ chủ đạo: Sự lẫn lộn trong tư duy

Nguyễn Quang A

clip_image001

 

Cụm từ "vai trò chủ đạo" là sáng tạo riêng của Việt Nam (ảnh nytimes)

 

VNR500) - "Nhà nước hãy tạo ra môi trường cạnh tranh bình đẳng, bắt buộc tất cả các doanh nghiệp cạnh tranh nhau, không ưu ái cho bất cứ khu vực doanh nghiệp nào. Đấy là các công cụ hữu hiệu nhất chứ không phải các doanh nghiệp nhà nước" - TS. Nguyễn Quang A.

LTS: Dự thảo Chiến lược phát triển kinh tế giai đoạn 2011-2020, một khi được chính thức thông qua, sẽ trở thành những cơ sở rất quan trọng làm định hướng cho những quyết sách lớn của đất nước trong 10 năm tới.

Khi Chiến lược được đưa vào những quan điểm phát triển đúng đắn, hợp lý sẽ góp phần rất to lớn giải phóng tiềm năng phát triển kinh tế. Trường hợp ngược lại sẽ làm kìm hãm và làm mất đi cơ hội của đất nước.

Để tôn trọng tính đa chiều trong thông tin, Diễn đàn VNR500 trân trọng giới thiệu bài viết của TS. Nguyễn Quang A, với góc nhìn của một chuyên gia kinh tế. Bài viết có thể có nhiều điểm cần phải tranh luận, bàn thảo thêm để làm sáng tỏ vấn đề. Tuy nhiên, điều đó bắt nguồn từ cái tâm của một nhà tri thức với mong muốn tột cùng là đưa đất nước Việt Nam phát triển giàu mạnh, xã hội công bằng, văn minh.

Luật lệ và biệt lệ

Phạm Hoài Huân

clip_image001

Hiện trường vụ xây tòa cao ốc Pacific ở TP.HCM

 
Nếu vì một lí do nào đó mà luật chỉ là "tiếng vọng" của một nhóm lợi ích nào đó, tất yếu các nhóm lợi ích khác sẽ có "ý kiến".

Luật của ai?

Các nhà hàn lâm thừa nhận về mặt lí luận, pháp luật là một đại lượng công bằng. Đó là những ứng xử nhằm đáp ứng tốt nhất nhu cầu của xã hội, vì lợi ích của xã hội.

Thực tế là trong một xã hội tồn tại những tầng lớp người với những lợi ích khác nhau. Trong một chừng mực nào đó, các lợi ích này là đối lập nhau.

Việc xây dựng nên một đạo luật cũng tương tự như việc một bà nội trợ chọn món ăn cho bữa tiệc gia đình. Trong nhà có nhiều người với nhiều khẩu vị khác nhau. Với tư cách là bà nội trợ, bà phải biết chồng và các con của mình thích ăn món gì. Người thích món nướng, người lại thích món chiên...Bà phải đứng trước lựa chọn phải nấu như thế nào. Bà có thằng con trai út, được thương nhiều hơn. Bà phải ưu ái nấu cho thằng con út mấy món mà nó thích. Nhưng không vì thế mà có quyền bỏ qua sở thích của ông chồng và đứa con lớn.

Sáng lập:

Nguyễn Huệ Chi - Phạm Toàn - Nguyễn Thế Hùng

Điều hành:

Nguyễn Huệ Chi [trước] - Phạm Xuân Yêm [nay]

Liên lạc: bauxitevn@gmail.com

boxitvn.online

boxitvn.blogspot.com

FB Bauxite Việt Nam


Bài đã đăng

Được tạo bởi Blogger.

Nhãn