26/01/2010

Mẫu chuyện nhỏ về nhân dân vĩ đại

Nhân ngày kỷ niệm 80 năm thành lập Đảng, kính nhờ blog Boxitvn công bố giùm bài thơ dưới đây, tôi viết trong chiến tranh, kể lại chuyện có thật của một đảng viên trung kiên ở xã Mỹ Lợi, huyện Phù Mỹ, tỉnh Bình Định, nhưng vì bài thơ này (cùng 3 bài khác nữa) mà tôi bị đưa ra kiểm điểm ở chi bộ.Ý kiến phê phán bài thơ này là : đề cao Nhân dân, hạ thấp Đảng.

Mãi đến năm 1985, bài thơ này mới được công bố lần đầu trong đặc san chào mừng đại hội đảng bộ tỉnh Quảng Nam - Đà Nẵng.


BÙI MINH QUỐC
 
    Mẹ vẫn đuổi con sao?
    Mẹ vẫn đuổi con sao?
    Tôi ngồi vật xuống bậc thềm sũng nước
    Điều cay đắng dẫu đã thầm tính trước
    Vẫn không ngăn nổi uất nghẹn trong lòng.
  
    Đêm mênh mông. Mưa xối mặt ròng ròng
    Tôi nín thở, lắng từng giây khùng khiếp
    Tiếng mẹ tắt bao giờ? Sau cánh liếp
    Mẹ đang nghĩ gì, mẹ ơi?
       Cuộc chiến đấu gay go - tôi đã biết rồi
    Nhưng thử thách này thật là khốc liệt
    Cả chi bộ hy sinh gần hết
    Một số quay ra phản bội đầu hàng

    Và đêm nay tôi bám trở lại làng
    Đến gõ cửa bà mẹ già tin cậy nhất
    Một tiếng đáp từ trong nhà lạnh ngắt:
    -“Sao ông chưa lên quận chiêu hồi?”

    Đêm trôi mau.Trên thềm ướt tôi ngồi
    Xót xa và kiên nhẫn
    Chợt nghe giọng bà mẹ già tức giận:
    -“Sao chưa đi đi, còn ở đó chi hoài?”

    Tôi hân hoan trút nhẹ tiếng thở dài
    -“Thì xin mẹ cứ mở giùm cánh cửa
    Cho con vô, con hơ quàng chút lửa
    Rồi sẽ lại đi thôi…”
  
    Có tiếng gì như tiếng nấc xa xôi
    Không, tiếng mẹ - giọng nén nhiều nước mắt
-“Thôi, vô đây…”
                             Sau ngọn đèn gió hắt
    Một mái đầu tóc bạc rung rung
  
    Rất lâu, tôi ngồi im nhìn ngọn lửa bập bùng
    Lòng rối bời trăm mối
    Căn nhà nhỏ chập chờn sáng tối
    Gà đã gáy sang canh
    Đồn bót quân thù dày đặc xung quanh
    Tôi cũng chẳng cần để ý.
    Bà mẹ nói, xót xa và nghiêm nghị:
    -“Chúng nó đầu hàng, còn mày nữa, có đi không?”
  
    Mưa vẫn miên man.Gió vật vã trên đồng
    Những giọt mưa quất rào rào phên liếp.
    Tôi chưa kịp đáp lời, mẹ già thong thả tiếp:
    -“Nói thì nói vầy, chớ mày cứ ở đây
    Tao lại nuôi - như vẫn thế xưa rày
    Mà cho dầu mai mốt
    Chịu không nổi, mày đi đầu hàng nốt
    Thì lũ tao đây, cách mạng vẫn làm hoài…”

    Vậy đó, mẹ tôi
    Với bao gian truân nếm trải một đời
    Mẹ biết rõ những gì không thể mất
    Và chính lúc tưởng chừng đen tối nhất
    Ngọn lửa của lòng tin lại sáng lạ lùng

    Ôi nhân dân nguồn sức mạnh không cùng
    Con gắn bó với Người sống chết
    Mọi thứ kẻ thù chúng ta tiêu diệt hết
    Và sắp đặt cuộc đời theo ý muốn của ta.

    Rừng Trà My 31-12-1971