Không hiểu

Trần Thị Nga

Đến giờ này tôi vẫn chưa hiểu lý do vì sao mà bộ máy Công an, An ninh và chính quyền Việt Nam lại đề cao chúng tôi, những nạn nhân của tệ nạn buôn bán nô lệ đến thế. Họ đề cao rồi dùng mọi thủ đoạn để ngăn cấm, chia rẽ, hãm hại chúng tôi.

clip_image002

Tình cảm chân thành giúp đỡ nhau khi hoạn nạn thế này mà Công An Việt Nam ngăn cấm gặp nhau chia sẻ và gửi lời cảm ơn tới những người đã chăm sóc giúp đỡ mình khi hoạn nạn.

Từ trước tới nay chuyện Công an, An ninh quấy nhiễu, đe dọa người dân đã quá nhiều, nhiều đến nỗi thành quen. Nhưng dù có quen đến đâu đi nữa cũng không thể chấp nhận sự tàn ác vô lối đó của những kẻ hưởng lương từ đồng thuế của dân nuôi họ rồi họ lại quay lại hại dân.

Chúng tôi, những nạn nhân của tệ nạn buôn bán nô lệ, hẹn nhau ngày Noel hàng năm gặp nhau chia sẻ và giúp đỡ nhau trong tình cảm yêu thương, vậy mà chúng tôi đã bị Công an, An ninh các tỉnh các địa phương ngăn cấm, đe dọa đủ kiểu.

Trước ngày Noel năm 2012 vài hôm bắt đầu chúng tôi đã bị Công an, An ninh đến nhà ngăn cấm, một số người vì bị áp lực gia đình, số khác bị Công an, An ninh quấy phá công ăn việc làm đành phải ở nhà. Còn lại chúng tôi hơn 10 người đến từ 10 tỉnh, thành trong cả nước, những người làm việc tự do khi thấy việc mình làm không vi phạm pháp luật và đạo đức làm người nên không sợ sự đe dọa của Công an.

1. Cô bạn L. quê Tiền Hải, Thái Bình trước đó 1 tuần liền ngày nào gia đình cô cũng bị Công an từ tỉnh tới xã đến động viên, cấm không cho cô đi gặp mặt ngày Noel, cô đã hỏi lại mấy anh Công an tỉnh:

L.: Lý do tại sao các chú, anh đến nhà cấm tôi không được gặp bạn bè?

Công an: Gặp bạn bè là điều tốt, nhưng gặp cô Nga và những người bạn từ VP của ông Hùng về thì không được, bởi họ là người của Đảng khác.

L.: Tôi không cần biết họ là người của Đảng nào? Điều quan trọng là chúng tôi gặp nhau trên tinh thần đoàn kết chia sẻ, giúp đỡ nhau.

Công an: Việc gặp nhau chia sẻ, giúp đỡ nhau là việc tốt, nhưng chị có biết công việc của ông Hùng và cô Nga làm giúp người gặp nạn nhưng đằng sau là Phá hoại An ninh quốc gia không?

L.: Anh nói vậy thì tôi biết vậy, còn khi tôi gặp nạn chính họ đã giúp tôi và với tôi họ rất tốt lành.

Công an: Vì họ là người của Đảng khác nên chúng tôi cấm chị không được quan hệ với họ và không được gặp nhau ngày Noel.

L.: Anh cho tôi hỏi, khi người của Đảng Cộng sản các anh suy đồi đạo đức, làm việc sai trái, tham ô, hối lộ các anh có tránh xa họ không?

Công an: Đấy là việc khác.

L: Tôi hỏi là hỏi thế thôi, còn việc đi gặp bạn bè ngày Noel tôi vẫn cứ đi.

Và sáng 24/12/2012 L. đã ra khỏi nhà khi phải hóa trang như Ninja mới thoát khỏi những ánh mắt của Công an, An ninh ngồi canh quanh nhà và đã đến được với chúng tôi, còn gia đình L. cả ngày hôm đó phải tiếp đón Công an – những vị khách không mời. Sau ngày Noel L. bị Công an tỉnh và huyện gọi lên làm việc hai lần.

2. Bạn Huệ quê Tây Ninh chiều ngày 23/12/2012 khi đang ở sân bay thì gia đình gọi điện nói Công an xã đến đưa giấy mời Huệ lên Công an làm việc. Huệ nói với gia đình về quyền tự do của mình để gia đình yên tâm và từ chối nhận giấy mời. Mời Huệ bất thành, sáng hôm sau Công an mời mẹ của Huệ lên làm việc. Tại Công an xã bà đã trả lời thẳng thừng: “Việc con gái tôi gặp nạn là sự thật. Là một nạn nhân, khi Huệ về nước, các anh là chính quyền địa phương đã có sự động viên giúp đỡ gì nạn nhân chưa? Hay từ khi con tôi về nhà đến giờ các anh hết lần này đến lần khác quấy nhiễu gây phiền phức cho con tôi. Con tôi nó có quyền tự do của nó, nếu nó phạm tội các anh cứ đưa lệnh ra mà bắt, đáng tử hình thì bắn bỏ, đáng đi tù thì bắt giam. Còn không thì đừng có mà quấy nhiễu nó nữa.”

Ngày 01/02/2013 Huệ bị sáu người Công an và An ninh lừa (trong đó ba An ninh tỉnh, một Công an huyện, một Công an thị trấn, một Công an xã), trong số đó chỉ có anh Công an huyện là mặc sắc phục nhưng không nói gì, còn ba anh An ninh tỉnh thì quát mắng:

- “Có quen chị Nga không? Hôm Noel ra Hà nội với mục đích gì? Có bị chị Nga xúi giục làm việc phá hoại an ninh quốc gia không?”

Huệ trả lời: “Có quen chị Nga, ra Hà Nội với mục đích du lịch thăm bạn bè, không bị chị Nga xúi giục cái gì cả bởi tôi là người lớn”.

Chúng bắt Huệ viết bản cam kết không được chơi với tôi nữa. Huệ không viết với lý do “Em không có nghĩa vụ phải viết những điều vớ vẩn ấy”.

Khi ký biên bản Huệ yêu cầu được giữ một bản chúng không cho, đôi co khá lâu không được như ý chúng đập bàn, đập ghế đe dọa đủ kiểu không được chúng đi ra ngoài bàn bạc rồi vào bảo Huệ ký vào chúng đóng dấu rồi đưa Huệ một bản. Tin lời chúng Huệ ký xong thì chúng lật mặt.

3. Tối 23/12/2012 anh bạn tên Chiến đang làm việc tại Nghĩa Đàn, Nghệ An. Anh mua vé xe khách xong, khi vừa bước chân lên xe có ba Công an mặc thường phục đứng trên xe đẩy anh xuống với thái độ hung hãn, anh hỏi lý do chúng bảo cứ theo chúng về đồn Công an sẽ rõ. Dù đã cố gắng chống trả nhưng mình anh không thể chống lại người lực lưỡng và vô nhân tính cộng thêm hai người phụ trợ. Chúng đưa anh về Công an huyện Nghĩa Đàn làm việc từ chiều tối ngày 23 cho tới trưa ngày 25. Trong lúc thẩm vấn, anh Chiến đã tranh cãi nhiều với những tên Công an đó về lý do tại sao bắt anh, rồi anh đòi trả tiền vé xe 150.000đ mà anh đã mua. Nhưng Công an cứ như cái máy được nạp pin để phát ngôn, bảo: “Đã có lệnh cấm không được đi gặp mặt mà anh cố tình đi thì tự chịu thôi, chúng tôi không có trách nhiệm về tiền vé xe của anh”. Anh yêu cầu đưa lệnh cấm, chúng câm miệng.

4. 19g ngày 23/12/2012 anh bạn tên Giáp quê Quảng Bình cũng chung cảnh ngộ với Chiến, anh mua vé ở bến xe Bố trạch hết 250.000đ, ngồi uống café đến giờ xe chạy vừa lên tới cửa xe đã bị 5 tên mặc thường phục bắt về Công an TP Bố Trạch thẩm vấn cũng đến trưa ngày 25/12/2012.

Bản thân tôi từ ngày 18/12/2012 đã có An ninh bao vây quanh nhà, tối 18 tôi nhận được tin nhắn đe dọa giết mẹ con tôi, sáng 19 tôi lại tiếp tục nhận được tin nhắn. Để bảo đảm cho tính mạng ba mẹ con tôi đã đón xe taxi đi Hà Nội, khi xe chạy tôi phát hiện có hai xe máy bám theo tên cầm lái là Trần Anh Tuấn nhân viên phòng bảo vệ chính trị Công an tỉnh Hà Nam là một trong số những kẻ đã từng bắt cóc tôi. Thấy tình hình bất ổn khi tên Tuấn chạy xe vi phạm luật giao thông bị cảnh sát giao thông tít còi dừng lại, tôi đã có cơ hội vào bến xe và lên xe bus. Vài phút sau tên ngồi sau xe vào yêu cầu bảo vệ và lái xe đuổi mẹ con tôi xuống. Cũng may là những người lái xe và bảo vệ ở đó hầu hết đều biết tôi qua những lần đi biểu tình phản đối Trung Quốc xâm lược về chụp được ảnh tôi hay cho các anh ấy xem, khi đó một anh đã ra dấu là mẹ con tôi cứ ngồi yên trên xe, kết quả là yêu cầu của tên An ninh đó bất thành.

clip_image004

Trần Anh Tuấn nhân viên Phòng Bảo vệ Chính trị Công an tỉnh Hà Nam đang điều khiển xe máy bám theo tôi.

clip_image006

clip_image008

Tin nhắn đe dọa

Tới Hà Nội mẹ con tôi xin tá túc trong một nhà thờ vì đã có lần tôi nghỉ ở nhà nghỉ đã bị Công an bao vây khám xét. Dù đã cố tránh không ra khỏi cổng nhà thờ nhưng những anh An ninh và Công an vẫn không tha cho mẹ con tôi. Công an đã đưa tấm hình họ chụp khi tôi bế con đứng dưới chân tượng Đức Mẹ cho vị Linh mục ở đó yêu cầu không chứa chấp mẹ con tôi, rồi họ còn cho người vào tận nơi tôi nghỉ quấy nhiễu, lôi kéo mẹ con tôi ra khỏi cổng nhà thờ nơi những tên An ninh đang ẩn nấp. Có mấy người thấy cảnh tôi bị lôi kéo khi trên tay đang bế đứa con mới sinh được vài ngày liền ra tay nghĩa hiệp giúp đỡ. Khi những người bạn của tôi biết chuyện chạy đến thì những tên An ninh đã ra hiệu cho kẻ quấy nhiễu tôi bỏ chạy, còn họ thì chui vào một cơ quan của Hội Chữ Thập Đỏ gần đó và được bảo vệ. Khi đó tôi mới sinh con theo dạng mổ đẻ lên không có sức kháng cự và cũng chưa thể nói to như bình thường.

16g ngày 24/12/2012 hơn 10 người chúng tôi gặp nhau tại quán bia hơi địa chỉ 181 Nguyễn Lương Bằng, Q Đống Đa, Hà Nội để giao lưu tâm sự với nhau cũng bị An ninh kèm cặp theo dõi.

clip_image010

Gặp nhau giao lưu ngày 24/12/2012

clip_image012

Trần Anh Tuấn nhân viên Phòng Bảo vệ Chính trị Công an tỉnh Hà Nam và đồng nghiệp canh gác

Khi về tới nhà tất cả mọi người đều bị Công an mời đi thẩm vấn ngoại trừ tôi. Tất cả các cuộc thẩm vấn đó đều từa tựa giống nhau với những câu hỏi:

- “Tại sao lại quen chị Nga và Cha Hùng?”

- “Có biết chị Nga là người của Đảng Việt Tân không?”

- “Có bị chị Nga dụ dỗ, lôi kéo và giao cho làm việc gì không?”

- “Từ nay cấm anh, chị không được liên hệ với chị Nga và Cha Hùng nữa nếu không thì đừng trách chúng tôi”.

Trong số đó có chị Dung quê Quỳ Hợp, Nghệ An năm 2007 bị tai nạn giao thông chảy máu não, chính tôi là người tiếp nhận hồ sơ giúp chị khi chị bị Văn phòng Đại diện Việt Nam tại Đài Loan bỏ rơi khi tính mạng đang nằm trong ranh giới giữa sự sống và cái chết. Chị đã trả lời Công an huyện Quỳ Hợp: “Nếu không có chị Nga với Cha Hùng thì bây giờ các ông xuống âm phủ mà tìm tôi, có lẽ giờ này xương cũng không còn cho các ông tìm nữa. Mấy năm trước tôi còn bị đau đầu, mắt mờ nên không ra gặp họ được, giờ đầu tôi hết đau, mắt sáng rồi tôi ra cho họ thấy tôi khỏe mạnh để họ mừng cho tôi tại sao lại cấm tôi?”.

Anh Công an huyện nói: “Nếu chị không nghe lời chúng tôi mà vẫn tiếp tục liên hệ với ông Hùng và chị Nga bị Công an bắt giam, khi đấy đừng trách chúng tôi”.

Dung: “Tôi có tội gì mà các ông đòi bắt?”

Công an: “Rồi chị sẽ biết”.

Anh Quyết ở xã Xuân Áng, huyện Hạ Hòa, Phú Thọ khi sang Đài Loan làm việc đã bị tai nạn lao động trở thành người tàn phế, mọi sinh hoạt của anh phải gắn liền với xe lăn và đôi nạng. Khi gặp nhau giao lưu với chúng tôi về anh đã bị Công an đến tìm, những ngày đó bà ngoại anh mất, đi lại khó khăn lên anh ít ở nhà, Công an vào không gặp đã nói với bố mẹ anh về phải cấm anh không được giao lưu gặp gỡ chị Nga và những người ở Văn phòng của ông Hùng về, chị Nga là kẻ phản động, bán nước rồi lại bị chị Nga súi dục làm việc Phá hoại an ninh quốc gia. Bố mẹ anh nghe vậy rất hoảng sợ đã về ngăn cấm, anh nói “ Ngày con bị tai nạn ở bên Đài Loan chính họ là người giúp đỡ con, khi về Việt Nam chị Nga là người hướng dẫn con làm những thủ tục để đòi quyền lợi, cũng chính chị ấy chỉ cho con ra xã làm thủ tục lĩnh tiền trợ cấp và bảo hiểm y tế. Người ta giúp con khi hoạn nạn, giờ có cơ hội gặp nhau để nói lời cảm ơn là điều tốt chứ sao lại cấm con”. Bố mẹ anh nghe thế đã ủng hộ việc đi gặp chúng tôi của anh.

Trưa ngày 03/3/2013 Quyết đang nằm viện phải mổ cột sống vì bị vôi hóa do lần tai nạn thì ông Thắng Phó Chủ tịch xã đã nói với bố của Quyết trước mặt nhiều người dân trong xã là anh dùng máy tính vào mạng internet giao du với bọn phản động để phản đối chính phủ này kia, Công an đã về xã xác minh. Ông yêu cầu bố của Quyết về quản lý không cho Quyết dùng máy tính. Từ câu nói đó của ông Thắng dân làng đã xôn xao bàn tán, lời ra tiếng vào làm bố của Quyết ức chế, ông đã đập máy vi tính của anh. Chiều tối hôm đó tôi đã gọi điện yêu cầu ông Thắng đến xin lỗi Quyết và gia đình với lý do: “Là một người khỏe mạnh anh dùng lời nói vu khống, hãm hại để cô lập một người tàn phế đang phải nằm viện đã là tội ác, đằng này anh là cán bộ của Đảng, của Nhà nước mà làm điều đó thì tội ác đó được nhân lên nhiều lần, nếu Quyết có tội thì Công an đưa lệnh ra mà bắt, còn Quyết không có tội mà Công an và chính quyền các anh làm điều bất nhân, hại Quyết tàn phế nốt tâm hồn thì chúng tôi những người yêu công lý và sự thật sẽ giúp đỡ Quyết không để các anh yên mà sẽ tố cáo tội ác của các anh”. Ông Thắng hứa sẽ làm nhưng sau đó ông ta đến nhà Quyết không xin lỗi mà chỉ thanh minh việc ông làm là đúng.

Quả thực đến giờ này tôi vẫn chưa hiểu lý do vì sao chính quyền Việt Nam lại sợ tình cảm chân thành giúp đỡ nhau khi hoạn nạn của chúng tôi đến như thế? Và tại sao cứ những ai làm việc tốt giúp đỡ người bị hại thì chính quyền và công an đều cho là người của Đảng Việt Tân? Câu trả lời này tôi xin dành cho chính quyền và công an Việt Nam hiện nay!

T. T. N.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.

Sáng lập:

Nguyễn Huệ Chi - Phạm Toàn - Nguyễn Thế Hùng

Điều hành:

Nguyễn Huệ Chi [trước] - Phạm Xuân Yêm [nay]

Liên lạc: bauxitevn@gmail.com

boxitvn.net

boxitvn.blogspot.com

FB Bauxite Việt Nam


Bài đã đăng

Được tạo bởi Blogger.

Nhãn