24/11/2015

KỂ CHUYỆN ĐI GIẢI CỨU MINH HẠNH VÀ TRƯƠNG MINH ĐỨC

Huỳnh Ngọc Chênh

Do nhà xưởng bị cháy, hàng ngàn công nhân công ty Yupoong bị mất việc làm phát sinh khiếu kiện. Một nhóm công nhân đã thuê luật sư tư vấn pháp lý.

Sáng ngày 22/11/2015 luật sư và trợ lý đã đến khu nhà trọ công nhân ở phường Long Bình thành phố Biên Hoà làm việc với nhóm công nhân về thủ tục khiếu kiện. Nghe được tin nầy, nhà hoạt động công đoàn Đỗ Thị Minh Hạnh cùng nhà báo độc lập Trương Minh Đức đã đến tham dự, cung cấp thêm bằng chứng vi phạm của công ty Yupoong cho luật sư đồng thời cung cấp tài liệu cho công nhân để hiểu biết về quyền lợi lao động của mình.Ngay sau đó, lực lượng công an mặc sắc phục và thường phục xông vào trấn áp Minh Hạnh và Minh Đức lên hai xe riêng để chở đi. Cả hai phản ứng quyết liệt trước việc bắt bớ phi pháp nầy nên bị hành hung tàn nhẫn. Những nhân viên an ninh đã lột trần Minh Hạnh trước đông đảo mọi người, sau đó khiêng lên xe rồi chở đến chỗ vắng xúm vào đánh đập Minh Hạnh gây thương tích ở vùng đầu, mặt và các nơi khác trên thân thể. Về đến đồn công an, cả hai bị ném xuống sàn nhà và sau đó kiệt sức vì thương tích.

Sợ nguy hiểm đến tính mạng của hai nạn nhân, công an phường đã gọi xe cấp cứu đưa hai nạn nhân đến bệnh viện cứu chữa. Đến trưa, nghe tin báo của chị Thanh vợ anh Đức về chuyện bắt giữ người trái phép, anh Trần Bang, chị Nguyệt, Việt Quân và hai bạn trẻ khác đã tháp tùng cùng chị Thanh thuê xe chạy xuống Biên Hoà đòi người.

clip_image002

clip_image004

Đồn công an cho mọi người vào nhưng không cho gặp hai nạn nhân mới vừa đi cấp cứu về và đang bị giam cách ly trong đồn. Chị Thanh cứ xông vào thì thấy anh Đức đang nằm sóng xoài trên băng ghế ngoài hành lang một phòng làm việc. Chị chỉ kịp nghe anh Đức nói "cả hai bị đánh nặng nề phải đi bệnh viện cấp cứu mới về" thì chị đã bị đuổi ra khỏi đồn công an cùng với nhóm anh chị em đi đòi người. Nghe tin Hạnh và Đức bị đánh, nhóm 7 người gồm tôi, Peter Lam Bui, Hoàng Dũng, Nguyễn Hoàng Vi, Tửng Đỗ, Hoàng Hận... lại thuê xe phóng xuống Long Bình tiếp ứng. Sau đó ít lâu, nhạc sĩ Tuấn Khanh cùng một bạn trẻ nữa cũng chạy xe gắn máy xuống theo.

Khi nhóm chúng tôi đến nơi, lúc đó hơn 20 giờ, 6 anh chị em nhóm trước bị đuổi ra con hẽm tối đen trước cổng đồn và bị vây quanh bởi một nhóm trên 30 người gồm dân phòng, công an, anh ninh mặc thường phục và cả côn đồ giả danh nữa. Hẽm tối và vắng người, anh chị em nhóm trước đi từ trưa chưa ăn uống gì, nhưng không dám đi ra ngoài mua đồ ăn, sợ bị đánh hoặc không cho vào lại.

clip_image006

Nhóm chúng tôi nhập lại đã có đến 15 người, tiếp tục đấu tranh để được vào thăm hai nạn nhân. Căng thẳng qua lại một lúc lâu, cuối cùng công an đành cho chị Thanh vợ anh Đức và tôi với tư cách người nhà của Minh Hạnh vào thăm thân nhân. Nhưng khi vào trong, họ lại giữ hai chúng tôi trong một phòng riêng và vẫn không cho tiếp xúc với hai nạn nhân. Tôi đoán Minh Hạnh còn đang bị thương tích nghiêm trọng nên họ câu giờ không cho chúng tôi gặp mặt.

CHUYỆN TRONG ĐỒN CÔNG AN LONG BÌNH KHI ĐI GIẢI CỨU MINH HẠNH VÀ TRƯƠNG MINH ĐỨC

Do nhóm anh chị em đi đòi người đấu tranh căng thẳng quá, cuối cùng vào lúc 23g, công an phường Long Bình cho chị Thanh vợ anh Trương Minh Đức và tôi, với tư cách là người nhà của Minh Hạnh vào đồn để thăm hai nạn nhân.

Đưa hai chúng tôi vào phòng riêng, một nhân viên mặc thường phục đến ngồi đối diện hỏi tôi:

- Anh là gì của Minh Hạnh?

- Tôi là chú của Minh Hạnh, bố Hạnh bị bệnh không đi đòi con được nên tôi phải thay ông ta. Nhưng xin lỗi tôi đang làm việc với ai? Không thấy anh mặc sắc phục và mang huy hiệu theo quy định...

- À à... Tôi là nhân viên công an phường... Vâng để tôi mời trưởng đồn vào.

Trưởng đồn và một công an nữa bước vào, đồng phục nghiêm chỉnh. Nhưng hai người nầy chỉ ngồi im lặng chầu rìa từ đầu đến cuối, mọi việc đều do nhân viên mặc thường phục đối đáp với chúng tôi.

Tôi hỏi:

- Vì sao các anh bắt giữ cô Minh Hạnh và nhà báo Trương Minh Đức?

- Chúng tôi không bắt giữ, chúng tôi chỉ mời về đồn làm việc.

- Các anh trấn áp đưa lên xe chở về đồn, ngăn cấm đi lại mà gọi là mời về làm việc à? Mà tại sao các anh giữ người từ sáng đến giờ là gần nửa đêm rồi mà chưa cho ra về?

- Do cô ấy và ông Đức không chịu hợp tác làm việc với công an nên chưa về. Anh chị ráng chờ 5, 10 phút nữa sẽ ra về thôi.

- Nói cho các anh biết, anh mời công dân đến làm việc, công dân có quyền đến và có quyền không đến, công dân cũng có quyền hợp tác làm việc và có quyền không hợp tác làm việc nếu họ không thấy thích.

- Anh nói thế sao được...

- Tôi nói đúng theo pháp luật, trừ khi có lệnh triệu tập có ý kiến của Viện Kiểm sát, ngoài ra công dân không có trách nhiệm phải vào đồn làm việc với các anh. Việc các anh áp giải cô Minh Hạnh và anh Minh Đức vào đồn và ngăn chặn việc đi lại của họ là sai pháp luật. Công an là cơ quan của pháp luật, các anh không tuân thủ pháp luật thì làm sao người dân tôn trọng các anh và chấp hành luật lệ? Nghe nói các anh còn đánh đập hai người đó...

- Không hề có chuyện ấy…

- Thế tại sao lại đưa hai nạn nhân đi bệnh viện cấp cứu?

- Tại anh chị đó lấy lý do đau bệnh nên chúng tôi phải có trách nhiệm đưa đi bệnh viện, bác sĩ kiểm tra không thấy gì nên đã đưa về lại.

- Thế tại sao các anh "mời" cô Hạnh và anh Đức về đồn làm việc?

- Hai người đó đã tập hợp 30 công nhân trái phép, thu tiền mỗi công nhân 500.000 đ, có dấu hiệu lừa đảo (sau nầy khi Minh Hạnh được thả ra chúng tôi biết chuyện nầy hoàn toàn bịa đặt). Đồng thời hai người ấy còn phát tài liệu tuyên truyền cho công nhân...

- Đến bây giờ chúng tôi vẫn chưa tiếp xúc được với người nhà của chúng tôi nên chuyện của các anh nói chúng tôi chỉ nghe một phía, chưa có cơ sở - tôi nhấn mạnh - nhưng dù có chuyện thu tiền đi nữa thì cũng không có cơ sở nào nói rằng hai người ấy có dấu hiệu lừa đảo, các anh đã biết được mục đích thu tiền và đồng tiền đó được sử dụng vào việc gì mà đã vội gán là lừa đảo? Có đơn khiếu nại gì của những công nhân "bị" thu tiền chưa? Hơn nữa được biết là có luật sư đến làm việc với công nhân, vậy luật sư đứng ra thu tiền hay cô Hạnh và anh Đức thu tiền?

Chị Thanh vợ anh Đức xen vào nói lớn:

- Đừng có vu cáo cho chồng tôi, tôi bảo đảm anh ấy không bao giờ đi làm cái chuyện đi thu tiền mấy người công nhân nghèo đói ấy. Ảnh giúp họ còn không hết.

Một nhân viên an ninh mặc thường phục nữa từ bên ngoài xông vào hùng hổ với tôi:

- Hai người đó ở đâu tới thu tiền công nhân, xúi giục công nhân khiếu kiện, phát tài liệu tuyên truyền là có ý đồ đen tối, là phạm pháp, mời về đồn làm việc là đúng rồi. anh còn nói gì nữa.

Tôi từ tốn trả lời:

- Thưa với anh, nhà nước nầy tự nhận là nhà nước của giai cấp công nhân, anh chị em công nhân chúng ta lam lũ, lương thấp, ít học, thiếu kiến thức pháp luật để đấu tranh hợp pháp với giới chủ hầu bảo vệ quyền lợi của mình, do đó rất cần những người am hiểu pháp luật như các luật sư, các nhà báo hay người hoạt động công đoàn như cô Hạnh đến tư vấn, giải thích. Công dân VN ở bất cứ nơi đâu cũng có quyền đến bất cứ nơi đâu giúp đỡ cho đồng bào của mình, anh lại nói ở đâu đến đây, rồi anh quy chụp động cơ. Nhắc lại với các anh một lần nữa, nếu có chuyện thu tiền mà không có khiếu nại thì cũng không phạm pháp, luật sư hành nghề thì phải nhận tiền theo hợp đồng thoả thuận đôi bên chứ, sao lại phạm pháp. Phát tài liệu hay ngay cả truyền đơn cho công nhân cũng không phạm pháp trừ khi tài liệu ấy kêu gọi chống lại chính quyền, tôi chưa đọc tài liệu ấy, nhưng tôi biết chắc đó chỉ là tài liệu giúp nâng cao kiến thức pháp lý cho công nhân, đó là điều cần thiết. Nhà nước của giai cấp công nhân mà có người đi giúp đỡ công nhân các anh lại bắt bớ ngăn cản. Các anh mới làm sai pháp luật.

Chị Thanh xen vào:

- Bây giờ vào TPP rồi, công nhân được phép lập công đoàn độc lập để bảo vệ mình, các anh lấy quyền gì cấm đoán?

Tôi nói thêm:

- Đó, ngay cả chị Thanh đây là người dân ít học hành hơn các anh mà còn hiểu biết về pháp luật như vậy, hiểu biết về những cam kết của VN với quốc tế hơn các anh.

Tay nhân viên vào sau ấy hậm hực bỏ ra ngoài.

Tôi và chị Thanh yêu cầu được gặp người nhà. Tay nhân viên còn lại (thực chất là an ninh thuộc Bộ Công an) lúng túng câu giờ:

- Anh chị ráng chờ chút nữa rồi bảo lãnh người nhà về.

Tôi nghiêm mặt:

- Tại sao lại bảo lãnh, có tội gì mà bảo lãnh? Các anh bắt giữ người sai trái thì phải thả người ta về.

Nhìn qua cửa kính, bên ngoài phòng, hơn một chục tay an ninh và công an phường đang bàn thảo căng thẳng với hàng chục xấp giấy tờ trên tay. Tôi đoán Minh Hạnh và anh Đức không chịu làm việc và không chịu ký bất cứ giấy tờ gì nên họ lúng túng không biết làm cách nào để thả hai người về.

Đến 2 giờ sáng (ngày 23/11) không khuất phục được sự kiên cường của Hạnh và Đức và sự sẵn sàng bám sát đòi người của anh chị em bên ngoài (qua dấu hiệu anh em đã mua bánh mì và cà phê về để thức đến ngày mai), công an đành trả tự do cho hai người.

clip_image008

Trương Minh Đức bị đau bả vai nên còn đi được, Minh Hạnh sưng vù khắp mặt, đầu, lại cả ngày nhịn ăn nên không đứng dậy nổi. Khi Trần Bang vào phòng giam để đưa Minh Hạnh ra thì thấy cô đang nằm bẹp dúm trên nền nhà với một manh chiếu quấn lên trên. Trần bang phải đỡ dậy rồi gọi anh em vào cùng dìu MH ra.

Chúng tôi chạy vội về Sài Gòn để kịp đưa Minh Hạnh và anh Đức vào bệnh viện Hoàn Mỹ để cứu chữa. Hiện Hạnh vẫn còn nằm tại bệnh viện. Nghe mọi người báo có đại diện sứ quán Mỹ đang đến thăm.

clip_image010

Đại diện LSQ Mỹ đến thăm cùng với bố Minh Hạnh.

clip_image012

Mọi người đến thăm viếng và chăm sóc Hạnh tại bệnh viện Hoàn Mỹ.

(Ảnh của Tuấn Khanh và Khánh Trâm)

H.N.C.

Nguồn: https://www.facebook.com/ho.lytien.1/posts/10200985982689450